
Tổng Tài Bớt Giỡn Chút!
Giới thiệu truyện
Thể loại: Ngôn tình
Trích đoạn 1: "Trân Vũ muốn nghỉ phép sao?" Giọng nói nhàn nhạt từ khuôn mặt điển trai của người đàn ông vang lên, làm cho cô không thể không cảm thấy ghét bỏ. "Dạ phải! Thưa chủ tịch đại nhân. Ngày mai thực sự quan trọng với tôi," cô đáp, với vẻ mặt rực rỡ khiến người đối diện không thể cưỡng lại mà bẹo má cô một cái. "Ngày mai là ngày gì mà quan trọng?" Mặt cô bỗng chốc đỏ bừng, không trả lời được. Anh thông minh như vậy chắc chắn có thể đoán ra cô đang nghĩ gì. "Được thôi, mai em sẽ được nghỉ." "Thật sao?" Cô reo lên trong niềm vui sướng. "Thật nhưng trừ đi nửa tháng lương." Cô: "..."
Trích đoạn 2: "Trân Vũ! Không cần che nữa, tôi thấy cô lâu rồi." Anh cười một cách quỷ dị. Khi cô ngước mặt lên, nhận ra hình như anh còn đang tức giận nữa. À đúng rồi! Biểu cảm này chắc chắn là lúc anh muốn chỉnh đốn người khác, nhưng cô chẳng làm gì sai cả. "Hì hì, tổng giám đốc trùng hợp ghê ha" =)). "Không trùng hợp! Tôi là đối tượng xem mắt của em." Nói đến đó, anh trừng mắt nhìn cô, khiến da gà da vịt cô nổi cả lên. "What? Tôi nhớ đâu.. đâu phải là anh." Trời ơi! Nếu đúng là anh thì cô đã chạy trốn tám đời rồi, còn ngồi đây thong thả như vậy sao? "Đúng ra là em họ tôi, và tôi đã đập cho nát mặt nó rồi. Ai bảo dám đi xem mắt với chị dâu của nó!"
Trích đoạn vụng về: "Chủ Tịch tôi xin lỗi! Tôi sẽ... sẽ sửa lại ngay ạ!" Mẹ ơi, run quá! "Chủ Tịch tôi xin lỗi! Tôi lỡ cho nhiều đường vào cà phê quá!" "Chủ Tịch tôi xin lỗi! Tôi lỡ để quên tài liệu rồi!" "Trân Vũ! Nếu em còn hậu đậu nữa thì tôi sẽ cho em về nhà luôn đấy!" "Đừng mà, Chủ Tịch! Tôi sẽ cố sửa đổi mà!" "Em có biết về nhà để làm gì không mà hoảng lên thế?" "Dạ không!" "Về nhà làm bà xã tôi!"