
Tổng Giám Đốc Vô Pháp Vô Thiên
Giới thiệu truyện
Thể loại: Hiện đại, sủng
Editor: Tứ Minh
Số chương: 10 chương
Nhân vật chính: Mặc Khiếu Long + Bùi Mã Lâm
Tổng giám đốc của công ty Ngự Lũ, Mặc Khiếu Long, tức giận nói: "Lâm Lâm, vì mối quan hệ của chúng ta thì em không nên làm như vậy."
Bùi Mã Lâm, một nhà thiết kế, ngỡ ngàng đáp lại: "Không nên làm gì? Quan hệ của chúng ta? của chúng ta như thế nào?"
Đáp lại, anh khuôn mặt nghiêm nghị nói: "Anh muốn em từ chối lời mời của 'Milan' để đến 'Ngự Lũ' làm cố vấn thiết kế." Bùi Mã Lâm không khỏi cười khổ, bất đắc dĩ trả lời: "Xin hỏi anh Mặc, anh dựa vào điều gì mà đề nghị tôi như vậy?"
Mặc Khiếu Long khẳng định: "Anh là bạn trai của em! Thế nên em tất nhiên phải đứng cùng một trận tuyến với anh." Bùi Mã Lâm, ngạc nhiên nhìn anh, thốt lên: "Anh là bạn trai của tôi?!"
Cô không hiểu chuyện này xảy ra lúc nào. Một mối quan hệ khiến người ta phải băn khoăn. Nhưng nếu như Mặc Khiếu Long cứ cho rằng mình là Tổng Giám đốc, thì anh có thể nói gì cũng được. Thật ra, anh đã nhầm lớn rồi! Bùi Mã Lâm chẳng phải là người dễ dàng tuân theo như vậy.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Câu chuyện phía dưới diễn ra trong một phòng ăn khách sạn, nơi có sự hiện diện của bốn học sinh tiểu học và một người phụ nữ lớn tuổi. Có thể đây là một buổi lễ tốt nghiệp tiểu học nào đó. Thất Tịch, ham vui, cùng tham gia với bọn trẻ trong không gian thoải mái này, với bữa sáng và bữa trưa được phục vụ theo kiểu tiệc đứng. Một chiếc bàn dài trước mặt A Tịch, nơi có hai học sinh nam ngồi ở phía trước và hai học sinh nữ đứng ở phía sau.
Sự miêu tả cặn kẽ không phải vô lý, bởi vì những lời nói thú vị từ hai cô bé đang khiến cho người lớn như tôi cũng phải cảm thấy ngượng ngùng. Đầu tiên, một trong hai bạn học sinh nữ ở phía sau tôi lên tiếng: "Này! Người phía trước, vợ của cậu hỏi cậu muốn chia cho cô ấy bao nhiêu vậy?!"
Tôi quay lại, nghi ngờ không hiểu cô bé đang "Này" với ai. Cô bạn không chú ý đến tôi, mà lúc này, hai cậu bé trai đứng phía trước đồng thanh hỏi: "Chia cái gì?"
Trước khi tôi kịp quay lại, cô gái lại nói tiếp: "Học bổng của cậu đấy! Hơn một vạn ~~ ít nhất nên chia một ít cho vợ của cậu tiền trợ cấp sửa soạn hành lý chứ!" Lần này, thì tôi chờ đợi ai sẽ trả lời.
"Được rồi! Mình sẽ chuyển 5000 tệ cho cô ấy mang đi gửi tiết kiệm, và cho các cậu đi mua một ít quần áo, nếu không đủ thì nói với mình." Đó là câu nói từ cậu bé cao gầy đứng phía trước. Nghe xong, hai cô gái phía sau tôi lập tức hét lên vui sướng, cậu bé lộ ra nụ cười kiêu ngạo.
Oa! Thật sự cậu bé này đẹp trai xuất sắc! Không chỉ hai cô bé muốn hoan hô, mà ngay cả tôi cũng thầm vỗ tay trong lòng. Người đàn ông này có bờ vai thật tốt! Việc cho tiền trợ cấp thật dứt khoát, hy vọng cậu tiếp tục giữ vững. Bởi vì hiện tại, những người đàn ông trưởng thành ngày nay dường như không nhận thức được trách nhiệm phải chu cấp, khiến cho vợ phải gánh vác mọi việc.
Thực tế, tôi hoàn toàn kinh ngạc khi nhận thấy rằng, học sinh tiểu học bây giờ không chỉ nói về tình yêu, mà còn biết về gia đình, có trách nhiệm và nghĩa vụ. Chỉ có điều, không biết sau này họ có phải đối mặt với tình yêu và những cám dỗ không lối thoát hay không? Aiz ~~ Có phải tôi thực sự đã quá già, nên mới lo lắng những điều không đáng hay không?!
Trong quyển sách này, cha của nhân vật nam chính là hình mẫu mà tôi hằng mơ ước. Ông trời ơi! Nếu như có thể như vậy thì thật tốt biết bao...... Đọc sách đi!