
Tổng Giám Đốc Bức Hôn
Giới thiệu truyện
Edit: Ahrin00, strawberrygirl_love
Truyện này còn có một bản dịch khác mang tên: Tổng tài bức hôn: Ngạo thê khó thuần phục. Một đám cưới thế kỷ đã diễn ra khi Tổng giám đốc tập đoàn Lâm Thị, Lâm Lập Phong, và siêu mẫu Hạ Tử Tình nắm tay nhau bước vào cuộc sống hôn nhân. Họ là một cặp đôi nổi bật với tân lang anh tuấn, khí phách ngời ngời; còn tân nương có khí chất cao quý và sắc đẹp mê lòng người. Thật sự, họ là một đôi trai tài gái sắc, được trời sinh ra cho nhau!
Lễ cưới được tổ chức hoành tráng, thu hút sự chú ý của nhiều người nổi tiếng. Tân lang tràn đầy sức sống, với thần thái vui vẻ, trong khi tân nương lại lạnh lùng, không có lấy một chút vui vẻ nào. Đối với cô, tình huống này chỉ là một kiểu dằn vặt! Việc kết hôn với người mà mình không yêu thương thật là khó chịu. "Haizz… nếu không dùng từ 'dằn vặt', thì liệu còn từ nào khác có thể diễn tả được cảm xúc này?"
"Vợ xinh đẹp của anh, sao em không cười một cái đi?" Tân lang Lâm Lập Phong khẽ nhắc nhở người bên cạnh, người mà không có lấy nửa điểm hứng thú để mỉm cười – tân nương tử.
"Tôi với anh chỉ là dối trá, cười như vậy chỉ là giả tạo!" Hạ Tử Tình ánh mắt lướt qua anh, lạnh lùng nói.
"Nụ cười xuất phát từ nội tâm của cô thì nửa điểm cũng không phải giả tạo. Cô là người giả tạo thì cũng đừng nghĩ người khác cũng giống như mình."
"Anh—" Hạ Tử Tình tức giận đến mức mắt trừng to.
"Đừng tức giận. Vô tình không thấy mọi người đều đang nhìn chúng ta sao? Hãy cười với mọi người một cái đi, bên kia có ký giả đang chụp ảnh kìa." Anh ôm lấy vai cô, cố gắng tạo không khí thân mật.
Hạ Tử Tình bất đắc dĩ, người cứng đờ nhưng nghiến răng cười. Cô không muốn để hôn lễ này làm mất mặt, cho dù có như thế nào cũng không muốn!"
"Cười xinh đẹp một chút đi." Anh thì thầm bên tai nàng: "Cô không để ý mẹ cô đang nhìn chúng ta sao?"
Hạ Tử Tình liếc mắt sang mẹ ruột, thấy mẹ trên mặt lộ vẻ lo lắng, có vẻ như đang lo cho cô! Ngay lập tức, Hạ Tử Tình nở một nụ cười giả tạo nhưng vẫn rất đẹp.
"Đúng là một đứa con hiếu thuận. Mẹ cô sẽ rất tự hào vì cô!" Lâm Lập Phong vỗ vai cô nói.
"Không cần anh nói, mẹ tôi đương nhiên sẽ tự hào về tôi!" Hạ Tử Tình vẫn giữ giọng điệu lạnh như băng.
Lâm Lập Phong mỉm cười, vẻ mặt tỏ ra bình thản rời đi. Hạ Tử Tình ánh mắt lạnh nhạt nhìn quanh đám khách khứa lui tới, chỉ còn lại cô như một cái xác không hồn. Thực sự, trong tình cảnh kết hôn này, cô không mong đợi nhiều. Cô chỉ một lòng suy nghĩ về Lý Vĩ Hoành, người mà cô muốn được âu yếm và hạnh phúc bước vào lễ đường để nhận được lời chúc phúc từ mọi người.