
Tội Nhân Vô Tội
Giới thiệu truyện
Thể loại: Vả Mặt, Hiện Đại, Trả Thù
Team dịch: Mạc Cô Yên
Giới thiệu
Người bạn thân thiết nhất của An Đồng yêu Tô Nghiên. Đồng thời, người đàn ông mà cô hết lòng yêu quý cũng yêu Tô Nghiên. Vào ngày Tô Nghiên qua đời, tất cả mọi người đều đổ lỗi cho An Đồng, hai người đàn ông ngay lập tức liên thủ, coi cô ta quan trọng hơn cả sinh mạng, và quyết định tống cô vào tù. Trong năm đầu tiên, An Đồng bị mất một bàn tay. Năm thứ hai, cô phải chịu cảnh tàn phế một chân. Đến năm thứ ba, cô nhận được tin cha mẹ mình bị ép đến tự sát. Hiện tại, điều duy nhất cô còn lại là em gái, và trong lúc quỳ gối cầu xin Tần Dạ Hoài và Giang Đình Viễn thương xót, cô chỉ mong họ tha mạng cho em mình.
“Cậu Tần và cậu Giang ra lệnh, nếu cô muốn đưa em gái đến bệnh viện chữa trị thì phải quỳ xuống đội tấm bảng này lên.” Trên tấm bìa cạc tông màu trắng, ba chữ “Kẻ giết người” sáng chói như một mũi dao đâm thẳng vào mắt An Đồng. Cô chỉ run lên một chút, nhưng ngay sau đó đã không do dự mà đeo tấm bảng sau lưng mình. Chỉ cần em gái được sống, bọn họ muốn cô làm gì cũng được.
Tần Dạ Hoài nhìn cô gái trẻ lảo đảo quỳ lết trên đường, khung mặt hắn không khỏi nhíu chặt. Hắn không thể tin vào mắt mình, An Đồng dường như đã biến thành một người hoàn toàn khác. Từng là cô gái vui vẻ, xinh đẹp quyến rũ không ai sánh nổi ở Hoa Thành, giờ đây cô lại xuất hiện trong bộ quần áo lao động nhếch nhác, tóc tai rối bời, mất hết tự tôn khi quỳ dưới đất với tấm bảng sát nhân.
Một ngọn lửa giận bất ngờ dâng lên trong lòng Tần Dạ Hoài, hắn hạ cửa kính xe xuống và không muốn nhìn cô thêm một lần nữa, ra lệnh cho tài xế lái xe đi. An Đồng giờ đây đeo tấm bảng trên lưng, quỳ bò đi từng bước đến trước cửa bệnh viện, nhưng bác sĩ đã thông báo với cô rằng đứa trẻ trong lòng cô đã không còn sống.
“Ông nói sao?”
“Cô bé đã qua đời rồi, nếu đến sớm hơn một chút có lẽ còn cứu chữa kịp…”
Có điều gì đó như nổ tung bên tai cô, và ngay lập tức, thế giới xung quanh như sụp đổ.
“Nguyệt Nguyệt!”
Em gái cô không đáp lại, chỉ nhắm chặt hai mắt như đang say giấc. Trên đời này sẽ không còn ai gọi cô là chị, không còn ai chờ đợi cô trở về nữa. Tất cả đều do lỗi của cô; nếu như cô không yêu Tần Dạ Hoài, nếu như không trở thành bạn của Giang Đình Viễn, có lẽ Tô Nghiên sẽ chẳng bao giờ quen biết hai người đó… Chính cô là nguyên nhân, người đáng chết chính là cô!
An Đồng cảm thấy trái tim mình như bị xé toạc, cô ôm Nguyệt Nguyệt lê từng bước lên tòa nhà cao nhất thành phố. Không rõ đã đứng ở đó bao lâu, đôi mắt cô đỏ bừng khi rút điện thoại ra và gửi một tin nhắn cho Giang Đình Viễn.
“Giang Đình Viễn, tôi không biết hung thủ gây nên cái chết của Tô Nghiên là ai, nhưng tôi hy vọng anh nhớ kỹ ai đã giết tôi.”
Sau đó, cô bấm số điện thoại đã khắc sâu trong trí nhớ. Điện thoại được trả lời ngay lập tức, giọng nói lạnh lùng quen thuộc của Tần Dạ Hoài vang lên: “An Đồng?”
An Đồng nói rất khẽ, “Tần Dạ Hoài, tôi đã từng dốc sức chân thành yêu anh, nếu có kiếp sau, tôi sẽ không bao giờ muốn gặp lại anh nữa.”
Tần Dạ Hoài đang ngồi trong xe trên đường đến tập đoàn Tần thị thì bất ngờ gặp phải một trận kẹt xe nghiêm trọng vì có người có ý định nhảy lầu. Ngay sau đó, hắn nhận được cuộc gọi từ An Đồng. Giọng cô bị tiếng gió lớn vây quanh, mang theo sự hoảng loạn khó hiểu.
Chân mày Tần Dạ Hoài nhíu chặt lại, vừa định mở miệng thì trợ lý bên cạnh bỗng nhiên ngẩng đầu lên với vẻ mặt vui mừng: “Sếp, cô Tô về nhà rồi, cô ấy chưa chết!”
Tô Nghiên chưa chết? Điều này thật không thể nào! Tần Dạ Hoài như muốn nổ tung, nhưng tiếng gió cuộn vào bên kia điện thoại khiến hắn hoàn toàn tỉnh táo. Như chợt nhận ra điều gì, giọng hắn run rẩy hơn, “An Đồng, cô đang ở đâu? Nghe tôi nói…”
Nhưng hắn chưa nói hết câu thì đột nhiên có tiếng nện mạnh vang lên bên tai! Một thân hình từ trên sân thượng tòa nhà rơi xuống, đập mạnh vào cửa kính xe hắn. Trước mắt hắn lúc này là khuôn mặt xinh đẹp nhưng thê lương của An Đồng.
Ngay sau đó, tiếng la hét sợ hãi vang lên khắp nơi. “Á, có người nhảy lầu!”