
Tôi Là Vị Hôn Thê Của Anh Đấy
Giới thiệu truyện
Thể loại: Truyện ngắn
Năm nay tôi đã hai mươi lăm tuổi, và quyết tâm dành trọn cuộc đời mình để yêu một người. Người tôi theo đuổi hiện tại là một chàng trai vừa tài giỏi, vừa điển trai, sao có thể không khiến tôi nhớ nhung cho được? Tôi đã dính lấy hắn như da trâu từ mười năm trước, khi hắn còn là một thiếu gia ngây ngô. Để khỏa lấp nỗi nhớ nhung, năm mười lăm tuổi, tôi đã lên kế hoạch thực hiện điều có tên Mưa dầm thấm đất, hiện đang trong quá trình thi công.
Hôm nay, tôi lần đầu hẹn hắn, bước một, thành công. Tôi cảm thấy muốn đập mặt vào gối vì sung sướng. Váy trắng thanh khiết, nụ cười dịu dàng. Hình tượng hoàn hảo. Kiên nhẫn chờ đợi, kiên nhẫn không ngừng. Đợi hắn tiến lại gần. Hắn xuất hiện cùng một người khác phái không rõ mặt, điều đó khiến tôi không thể đạt được tâm nguyện! Hai người dắt tay nhau rời đi với tình ý ngọt ngào trong ánh mắt, thật sự không phải hình ảnh tôi mong chờ! Bước một, đáng tiếc thất bại!
Tôi lui về sau gốc cây sữa, và vào rạp chiếu phim. Nhân viên rạp với nụ cười niềm nở đưa cho tôi hai chiếc kính, nhưng khi chờ đợi mãi không thấy tôi nhận chiếc nữa, họ ngẩng lên. Tôi mỉm cười đáp lại, rồi cô ấy cũng mỉm cười và rút tay về. Phim hành động mà hắn thích, tôi đã xem không biết bao nhiêu lần. Tôi tự thưởng cho bản thân một nắm bỏng ngô và tách sữa, chăm chú theo dõi từng khoảnh khắc của bộ phim. Ra ngoài, nhìn thấy trên đường những cặp đôi quàng vai khoác cổ, tôi bỗng nghe tiếng chuông điện thoại vang lên.
“Hôm nay tôi bận, đừng chờ nữa, đổi lần khác.” Anh ta nói, không đến thì bộ phim cũng hết mịa gì! “Vậy tuần sau đi ăn anh nhé.” “Tùy.” Giọng vâng chưa vội vọng lại, đầu dây bên kia chỉ còn tiếng tút tút. Tôi xỏ giày bệt, đứng gọi taxi mãi mà không được, mất hứng nên đành đi bộ về. Trời bất ngờ đổ mưa, tôi chui vào bốt điện thoại như hồi còn nhỏ, chờ đến khi trời tạnh đã là tối mịt. Tôi hạ hơi vẽ lên mặt nụ cười, thất bại là mẹ của thành công, cũng không sao cả.
Lần hẹn tiếp theo đầy hứa hẹn. Ánh nắng vàng rực rỡ, mây trắng lững lờ trôi. Tôi cầm túi xách màu hồng nhạt, khuôn mặt thuần khiết. Khung cảnh hoàn hảo. Hắn lại tiến đến, lần nữa gặp một cô gái với đường cong rực rỡ, lại nắm tay nhau ra đi. Tôi lại từ sau gốc cây bước ra. Không đạt! Bước một, thất bại đầy tiếc nuối.
Tôi vào một quán ven đường nhỏ nhắn, nơi này còn có cả lễ tân phục vụ. Tôi chỉ tay gọi: “Mười Choco donut, hai cam ép.” Dưới ánh nhìn của chủ tiệm và những người xếp hàng phía sau, tôi thản nhiên lấy bánh, thản nhiên đi ra, rồi thản nhiên ngồi xuống ghế đá, vừa nhai nhồm nhoàm vừa gọi điện cho hắn. “Hôm nay em có chút việc, anh đừng đến nữa nhé.” “Không sao.” Sao đầu hắn ấy, có đến thì cũng không có phần cho bánh đâu! Tiếng tút tút vang lên, tôi ăn cái bánh thứ tám, uống hết cốc nước thứ hai. Bên cạnh, đám thanh niên đang yêu nhau nhìn tôi, thật đáng ghét.
Nhìn gì mà nhìn, tôi cũng sẽ có gấu như các người thôi! Trong chớp mắt, tôi phát hiện mình đã đến công viên từ bao giờ. Nơi xưa kia tôi đã lang thang dạo chơi cùng hắn, mọi thứ đã đổi thay. Con đường trở nên nhộn nhịp hơn một chút, cây lá cũng tươi xanh hơn, và tóc tôi thì dài thêm mấy phần... Trời không phụ lòng người, ba mẹ chúng tôi cuối cùng đã quyết định cho hai đứa đính hôn. Tôi rất vui mừng, nhưng chỉ mong hắn đừng mặt than nữa.
Lần hẹn hò đầu tiên thành công rực rỡ. Bước một, hoàn mỹ. Nhưng tôi không dám gọi cho hắn, vì sẽ có người khác đảm nhiệm vị trí ấy. Tiếng nói của một người đàn ông xa lạ, đầy mùi nguy hiểm vang lên, hắn rời khỏi tàu lượn siêu tốc chỉ một phút trước khi khởi hành, bỏ tôi lại ngồi một mình. Tôi lợi dụng tiếng huyên náo của đám đông, gào lên tiếng lòng mình. Sau khi mọi chuyện kết thúc, tâm trạng tôi lại trở nên thoải mái như lúc ban đầu.
Tôi chuẩn bị bước đến bước hai, phát triển thêm. Tôi hẹn hắn cùng leo núi. Lần này thì thậm chí không cần cuộc gọi nào, tôi đứng giang tay đón gió, cảm nhận sự tự do nơi đỉnh núi cao. “Ta là đại bàng, ta là đại bàng, ta là đại bàng, quyết tâm săn mồi!” Người lao công đang lau mặt ở xa nhìn tôi với ánh mắt thông cảm. Còn trẻ đã bị bệnh thần kinh... Tôi hẹn hắn đi mua sắm, nhận chiếc thẻ hoàng kim và tiêu xài thả phanh, không ai thèm để ý đâu!
Và còn nhiều lần hẹn gặp khác nữa. Câu trả lời luôn nhận được là “Lần sau.” Sóng ngầm trong tôi bắt đầu trỗi dậy. “Em có gì khiến anh phải né tránh chứ?” “Cô đang lên mặt với tôi?” “Anh nói đi, em có gì không tốt?” “Cô thật phiền.” Anh quay người lại. “Nói đi, em nghe xem, nói em biết con nhỏ đó có gì hơn em!” “Con hồ ly tinh lẳng lơ đấy có gì tốt hơn em!” “Cái loại gái điếm ấy có gì hơn em!”
“Bốp!” Tiếng tát vang lên, một bên má tôi tím bầm, môi thì rướm máu. “Tôi không nghĩ cô lại nói về em gái mình như vậy.” “Nó là con hoang, là con hoang của phụ nữ nào đó, anh hiểu không!” “Bốp!” Bên má kia giờ sưng đỏ, giờ thì đã cân xứng. “Tôi đã nhường cô từ lâu rồi, tiểu thư. Đừng nghĩ năm đó cứu tôi một lần là có thể kênh kiệu đòi đáp trả cả đời. Mạng của cô, cô cứ lấy đi, xem cô sống được bao lâu.” “Tôi có hàng dài người bám đuôi, chẳng lẽ phải hạ mình âu yếm từng người. Cô nên cảm thấy may mắn, vì có cơ hội được tiếp xúc với tôi.”
Hắn đã vứt cho tôi con dao sắc lạnh, bả vai run run, tôi nhìn hắn rời đi không ngoảnh lại. Tôi nào dám tổn thương người tôi yêu chứ? Không sao, kế hoạch vẫn chưa đổ bể. Sau lễ đính hôn, tôi không nhớ đã bằng cách nào đó thuyết phục được bốn vị đại nhân. Ha ha, anh xem, tôi đã nói là cả đời bám theo anh mà!
Trước lễ cưới, có một sự kiện vô cùng đặc biệt. Sinh nhật tròn hai mươi lăm tuổi của tôi, cũng là hai mươi tám tuổi của anh. Nhưng anh không có mặt. Tôi đành gánh trách nhiệm, vui vẻ bước đến địa bàn của anh. Những tên mặt rỗ mặt sẹo ngăn không cho tôi vào. “Đầu gỗ!” “Tiểu thư, mời chị trở về.” Mềm không ăn thích gặm đá! Tôi sẽ cho các người lãnh đủ! Dồn người cuối cùng vào kho chứa đồ, tôi nhập đủ loại mật mã, qua đủ kiểu bẫy treo, gõ cửa phòng. Mà cần gì phải lịch sự? Tôi phá khóa bước vào. Trên giường, một đôi nam nữ ôm chặt lấy nhau, có vẻ thực sự hạnh phúc. Bị ánh mắt sắc bén, lạnh lùng đầy sát khí của hắn liếc tới, tôi ngại ngùng khép cửa lại. “Không sao, hai vị cứ tiếp tục, tôi chỉ là người đưa tin!”
Và đúng thật, hắn chẳng giữ lại tôi. Lời giải thích thì lại kẹt mãi trong cổ họng. Tôi cầm vô lăng, chiếc xe vùn vụt trên đường cao tốc, nước mắt rớt xuống, không ngừng tuôn rơi. Đã bao lâu rồi, bao lâu tôi chưa khóc nhiều đến thế này! Một lần nữa, anh lại chọn cô ấy! Một lần nữa, anh bỏ qua tôi! Một lần nữa, kế hoạch của tôi thất bại. Thất bại thảm hại! Tôi trở về tiền sảnh tối om, hướng tới phòng riêng của ba mẹ. Đứng ngoài cửa, tay nắm chặt, lếch thếch đi lên phòng. Họ chỉ muốn tốt cho tôi thôi.
Đám cưới của anh diễn ra, nhưng cô dâu không phải tôi. Và mãi mãi cũng không thể là tôi. Kế hoạch mưa dầm thấm đất đang trong quá trình đình chỉ thi công. Hôm nay, đám cưới đã được diễn ra. Cát trắng biển xanh, nghe thật lãng mạn. Tôi không đi dự, mà bay sang bên kia Trái Đất để hoàn thành bài hát cuối cùng. Tôi đúng là người của làng giải trí. Thời khắc nhẫn cưới trao tay, giây phút tôi trở thành xác vô hồn. Nhìn thấy người hạnh phúc, tôi an lòng rồi.
“Còn chần chừ gì nữa, đi thôi.” Tôi xoay đầu, bước đi, để lại giọt nước mắt đã lăn trên má mình từ bao giờ.
--- --------
Đọc bài báo mới nhất, anh bàng hoàng. Cô ấy, đã chết rồi? Anh vội vã gọi điện, nhưng chỉ nhận lại một giọng lạnh lùng từ tổng đài. “Thuê bao quý khách vừa gọi, số máy không tồn tại, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.” Anh hỏi người vợ mới cưới xinh đẹp của mình. “Cô ta chết rồi?” “Nổ bom, không có xác mà chôn.” “Đấy là chị em, em có vẻ bình thản.” “Cô ta!? Cô ta không xứng làm chị của tôi.”
Cuộc sống sau hôn nhân ban đầu yên ả, nhưng theo thời gian, anh càng cảm thấy khó chịu. Vợ yêu của anh phải san sẻ với những người đàn ông khác. Dù đã đồng thuận từ trước, lòng vẫn bức bối. “Anh không cảm thấy ghê tởm sao?” Một âm thanh quen thuộc vang lên trong đầu. Anh tìm kiếm khắp nơi, nhưng chỉ nhận được căn phòng cô gái với hàng loạt ảnh của anh treo trên tường im lìm. Cô đã mất tròn một năm rồi. Ngẫu nhiên, công ty điện ảnh đó phát hành ca khúc đơn mới nhất, quảng bá khắp nơi rằng đây là bài hát cuối cùng của tổng giám đốc chúng tôi.
Anh để âm nhạc vang lên khắp phòng. Ánh chiều tà bao trùm gương mặt nhọc nhằn của anh theo mỗi năm tháng. “Dạo trên con phố ta từng qua, ngồi dệt nỗi nhớ thành bài ca. Nói câu từ biệt với những gì vốn đã phôi pha. Ngày đó, khi ta chia hai ngả, người bước đi không ngoảnh lại. Ngày đó, nước mắt em rơi hoài, chỉ muốn được nói với anh. Em yêu anh nhiều lắm, nên khi chia xa, ai đớn đau, riêng em, mình em. Anh ơi có hay?! Anh đâu có hay.”
“Trăng đêm nay lạnh giá, tim em nhói lên, tâm em buồn bã. Yêu anh bấy lâu... phồn hoa phai màu... Em đã từng yêu anh rất nhiều, cho qua những nỗi tiêu điều. Vì đã khóc, vì đã nhớ. Em nên thôi chờ mong... người… Dạo trên con phố ta từng qua, ngồi dệt nỗi nhớ thành bài ca. Nói câu từ biệt với những gì vốn đã phôi pha…”
“Tặng người em yêu, chúc mừng sinh nhật lần thứ hai mươi chín, chúc trọn kiếp hạnh phúc bên người anh thương.” Đau khổ, thống hận? Còn kịp? Để nước mắt rơi vào dĩ vãng, giờ đây chỉ còn lại dĩ vãng mà thôi…
--- --------
Tôi lại bước ra sau gốc sữa đã khô cằn, mỉm cười rực rỡ. “Nhiệm vụ tiếp theo.”