
Tôi Đã Nói Yêu Em Từ Hàng Trăm Năm Trước
Giới thiệu truyện
Sau khi tôi qua đời, gia đình đã tổ chức đốt một con bò giấy cho tôi. Sau thời gian dài chăn bò, cảm giác kiệt quệ và mệt mỏi kéo dài khiến tôi không thể chịu đựng thêm. Tôi đã báo mộng cho mẹ: "Mỗi ngày con đều phải đi cắt cỏ, chăn bò, cực lắm mẹ ơi."
Không lâu sau, gia đình đã đốt cho tôi một người hầu. Tuy nhiên, họ đã quá vội vàng và quên không vẽ mắt cùng khoét tai cho người này. Tôi lại tiếp tục báo mộng cho ba: "Ba đốt cho con cái gì thế? Vừa điếc vừa mù, suốt ngày mò mẫm đi lung tung. Con chăn bò về còn phải chạy đi khắp thôn tìm nó."
Hôm sau, gia đình lại đốt cho tôi thêm một người hầu khác. Lần này thì họ đã không quên vẽ mắt, cũng như khoét tai, nhưng thật không may, người này lại gãy mất một chân. Tôi khó khăn báo mộng cho em trai: "Cả nhà có thể để cho chị mày sống yên ổn một chút được không? Trước đây chỉ phải chăn bò và tìm người mù điếc thôi. Bây giờ lại còn phải cõng thêm người què đi chữa bệnh, một ngày không đưa đi là người đó kêu đau."
Vài hôm sau, gia đình lại đốt cho tôi một đôi nam nữ trẻ, kèm theo một lá thư nói rằng họ có thể chăm sóc tôi. Tuy nhiên, tôi thực sự không thể chịu nổi. Đôi nam nữ này không có vấn đề gì, nhưng suốt ngày chỉ lo yêu đương mà chẳng hề làm việc. Thế là tôi lại phải nấu cơm phục vụ cho họ.
Mỗi buổi sáng, tôi phải dậy thật sớm để nấu ăn, sau đó còn phải cõng người què đi chữa bệnh. Khi trở về, tôi lại tất bật chăn bò. Khi việc chăn bò kết thúc, trời đã tối mịt, và tôi lại phải chạy khắp thôn để tìm người mù điếc. Ông trời ơi, đến cả khi đã chec, sao con vẫn không thể sống một ngày yên ổn được?"