
Tôi Cứ Nghĩ Mình Là Kẻ Bị Ghét Bỏ
Giới thiệu truyện
Tên hán việt: Ngã dĩ vi ngã thị vạn nhân hiềm (Ta cho rằng ta là vạn người ngại)
Tác giả: Húy Tật
Số chương: 146C + 18 NT
Ngày nhỏ, Tiết Từ đã đem bánh kem đến thăm người bạn đang bị giam lỏng trong biệt thự, nhưng lại bị cậu ta ném một chiếc bình hoa trúng đầu. Khi lớn lên, Tiết Từ làm việc tại công ty của cha mình, nhưng thường xuyên bị ông trách mắng nặng nề, cho rằng cậu chỉ là kẻ tham lam muốn chiếm đoạt tài sản trước khi cha qua đời.
Anh cả đã đưa em trai cùng cha khác mẹ trở về nhà, với một ước mong chân thành: "Giá như em là em trai ruột của anh thì tốt biết mấy." Người mà Tiết Từ yêu thích lại nhìn cậu như một hình bóng của người khác; khi họ ở bên nhau, hôn nhau bên chiếc xe đua, người ấy lại thầm gọi tên một người khác. Về sau, khi Tiết Từ cứu thần tượng của mình tại một quán bar, cậu lại bị đồn đại là một fan cuồng điên khùng.
Cuối cùng, khi Tiết Từ mắc bệnh nan y, cậu đơn độc nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, tự nghĩ rằng mọi người đều ghét bỏ mình, và cậu cũng chán ghét họ. Nếu có dịp sống lại, Tiết Từ quyết tâm sẽ trở thành một con người khác, phóng khoáng, vô tư và sống theo ý thích của mình.
Thế nhưng, khi Tiết Từ thật sự trở nên bướng bỉnh, anh cả lại ân cần xoa đầu cậu, nhẹ nhàng nói: "Ăn cơm trước đi. Xong rồi anh đi lấy sữa bò cho em." Tiết Từ không khỏi ngạc nhiên: "...?". Anh cả sao vậy?!
_________
• Giả thiết rằng thế giới thực không hoàn toàn đúng như tưởng tượng.
• Tất cả đều yêu thương thụ, dù không thể hiện ra bên ngoài nhưng thực ra là ở trong trái tim.
• Thụ cho rằng mình bị ghét bỏ, thật ra lại là người gặp được tình yêu của đời mình.
• Thụ sẽ dần thay đổi để trở thành người mà ai cũng yêu quý.
Tag: Không gian giả tưởng, trọng sinh, sảng văn.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tiết Từ | Vai phụ: | Khác:
Tóm tắt một câu: Người được mọi người yêu thương lại cho rằng mình bị ghét bỏ.
Lập ý: Hòn đá bé nhỏ cũng có thể trở thành viên minh châu sáng lấp lánh, mỗi người đều có điểm mạnh riêng của mình.