
Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê
Giới thiệu truyện
Mô tả ngắn: Một ngôi nhà mơ ước với hình dáng lý tưởng. Sau khi tốt nghiệp đại học, Hứa Hoan nhận được một mảnh đất từ ông bà ở quê hương. Có tin đồn rằng trên mảnh đất đó có một tòa nhà bị bỏ hoang và chưa hoàn thiện, với những âm thanh kỳ lạ phát ra từ bên trong khiến người dân xung quanh không khỏi tò mò. Tuy nhiên, khi Hứa Hoan khám phá tòa nhà, cậu nhận ra mọi chuyện không hoàn toàn như lời đồn đại. Đây thực chất là nơi tụ hội của những nhân vật đến từ các thế giới khác nhau, họ tranh giành nhau từng tầng lầu và từng căn phòng đến nỗi sắp sửa xảy ra ẩu đả!
Đối mặt với cảnh tượng hỗn loạn ấy, Hứa Hoan bình tĩnh rút sổ đăng ký cư dân ra và gõ cửa tầng một: “Muốn ở thì được thôi, nộp tiền thuê nhà trước đã!”
Kết quả là—— Vương ngự trù quyết định nhận tầng một và để có tiền trả thuê nhà, anh bắt đầu mở quán ăn. Trương giáo quan nhận tầng hai và mở một phòng gym ngày dạy kỹ thuật rèn luyện thể lực theo phong cách thời đế quốc. * Chú thích: Giáo quan là huấn luyện viên trong quân đội, để dễ dàng xưng hô, mình sử dụng từ Hán - Việt là giáo quan.
Hồ mỹ nhân chiếm lấy tầng ba; sau khi thử quyến rũ chủ nhà không thành công, cô mở dịch vụ làm đẹp chăm sóc da. Cố đại phu chọn tầng bốn và, trái ngược với tính cách không bao giờ thiếu tiền, anh táo bạo lao vào công việc, ngày đêm bốc thuốc!
Việc thu tiền thuê nhà của Hứa Hoan diễn ra thuận lợi hơn bao giờ hết, tòa nhà ngày càng cao và cư dân nhiệt tình đóng tiền khiến cuộc sống của cậu trở nên dễ chịu hơn. Thế nhưng, có một điều luôn khiến Hứa Hoan băn khoăn: Căn phòng ở tầng cao nhất, cậu chỉ có thể ngắm nhìn từ xa mà không thể đặt chân vào, bất kể cậu có cố gắng thế nào.
Thôi kệ, chỉ là một căn phòng, để trống cũng không sao. Nhưng khi Ma vương vực sâu – Cơ Tinh Lam – đang say ngủ bỗng nhiên bị đánh thức, anh tức giận vì bị quấy rầy. Khi mở cửa nhìn xuống, anh thấy một nhóm người đang tụ tập quanh một chàng trai tuấn tú, đang trò chuyện vui vẻ:
“Hoan Hoan, đây là bánh trái cây mới ra lò, tháng này tiền thuê nhà có thể đừng tăng không?”
“Hoan Hoan, tóc cậu hình như bị chẻ ngọn rồi đó, qua chỗ tôi chăm sóc lại nhé! À mà… tiền thuê nhà ấy…”
“Hoan Hoan, nếu có vấn đề nam khoa cứ hỏi tôi! Phòng khám tầng bốn của tôi rất quan trọng với khách đấy…”
Cơ Tinh Lam chỉ biết ngơ ngác: “???” Thế này là sao? Đám người này làm gì ở đây? Tòa tháp thông thiên to lớn của đại ma vương ta sao lại ồn ào như một cái chợ vậy chứ!!