
Tình Yêu Mau Biến Dùm!
Giới thiệu truyện
Tác giả: Phù Hoa
Tên truyện gốc: 去他妈的爱情
Hán Việt: Khứ tha mụ đích ái tình
Thể loại: Nguyên sang, Không CP, Tương lai, HE, Tình cảm, Đoản văn.
Số chương: 12
Edit by: Ryu
Convert: chitchit
Lời của tác giả: Khá là ngắn, mấy chương là sẽ hết.
Review từ ARUSA1801: Đây là một câu chuyện cũ, tuy tên truyện có vẻ hài hước nhưng thực chất, Phù Hoa đang truyền tải một nỗi buồn. Tác giả khéo léo kết hợp sự hài hước và nhẹ nhàng để thâm nhập vào tâm hồn độc giả. Câu chuyện được kể từ những góc nhìn khác nhau của các nhân vật, từ đó mở ra một bức tranh tổng thể về cuộc đời họ.
Câu chuyện xoay quanh các nhân vật chính:
– Nam 1: Thành Tương. Sinh ra trong một gia đình giàu có, nhưng cha mẹ lại không thương yêu anh. Người mẹ mắc bệnh tâm thần thường xuyên đánh đập anh, còn người cha thì thờ ơ quăng anh cho mẹ và quản gia, để bà có thể làm gì tùy thích. Những tác động này đã khiến anh trở nên yếu đuối, sợ hãi và mang trong mình những gánh nặng tâm lý. Khi gặp Nữ 2, cô như một chiếc phao giữa dòng sông cuộn chảy, đem đến cho anh sức mạnh để dám phản kháng. Bởi vậy, anh đã yêu cô.
– Nữ 1: Giản Trinh. Cũng xuất thân từ một gia đình khá giả, chị có một người em trai song sinh, nhưng tính cách hai chị em hoàn toàn trái ngược. Chị mạnh mẽ và gan dạ như một người đàn ông, trong khi em trai lại mềm mại và yếu đuối như một người phụ nữ. Đây là điều khiến cha của họ vô cùng tức tối. Theo quan điểm của ông, đàn ông phải có trách nhiệm và đàn bà phải dịu dàng. Ông không ngừng dùng bạo lực để “rèn giũa” hai chị em. Cuối cùng, người chị đã chọn cách học ngoan và vâng lời cha để bảo vệ em, trong khi em trai lại mơ ước giải thoát cho chị. Thật đau đớn, em trai tự tử, và chị cũng vì vậy mà tìm thấy tự do. Chị trở thành một bá tổng mạnh mẽ nhưng vẫn phải nhượng bộ trong cuộc hôn nhân chính trị với Nam 1. Tại đây, chị đã nhìn thấy Nữ 2, người khiến chị nhớ lại hình ảnh hai chị em thời thơ ấu, là tình yêu và sự khao khát giữa chị và em trai.
– Nữ 2: Giang Du. Là nhân vật có số phận bi thảm nhất nhưng cũng là người tỉnh táo nhất trong câu chuyện. Giang Du sống cùng cha kế, người thường xuyên đánh đập mẹ cô. Mẹ cô thường dùng cô làm lá chắn để tránh đòn. Mỗi khi như vậy, cha kế sẽ kéo cô vào phòng và xâm hại cô. Không có cơ hội đến trường hay ra ngoài, cả ngày cô chỉ sống đơn độc trong một góc nhìn lên bầu trời. Một ngày nọ, cô nhận được bút màu từ một người bạn hàng xóm và đã bắt đầu vẽ. Thế nhưng nỗi đau từ việc bị lạm dụng vẫn không ngừng ám ảnh. Khi mẹ tự tử, cha kế bị bắt, Giang Du được đưa vào một trại mồ côi. Tại đây, viện trưởng đối xử tốt với cô và cô gặp được “lão sư”, người hướng dẫn hội họa. Cô yêu ông, một tình cảm thầm lặng nhưng ai cũng biết. Ông là ánh sáng trong cuộc đời cô, trân trọng và yêu thương cô thật lòng, nhưng thật đáng tiếc, cuối cùng họ không thể ở bên nhau. Nhờ có lão sư, cô hiểu được ý nghĩa thật sự của tình yêu: liệu đó là tình cảm hay chỉ là một sự chấp niệm, hay đơn giản chỉ là chiếc phao cứu mạng? Do đó, cô khẳng định rằng Nam 1 và Nữ 1 không yêu cô. Thực tế, cô chỉ là lý do để họ sống tốt hơn, là cầu nối giúp họ gắn kết với nhau và với thế giới.
– Nam 2: Tạ lão sư. Đây là một người đàn ông tốt bụng! Ông đã biết về quá khứ đau thương của Nữ 2 và không dám chấp nhận tình cảm của cô. Trước khi trở thành người yêu, ông là thầy và cũng là người cha yêu thương cô. Nếu nhận tình cảm của cô, mọi thứ sẽ trở nên sai lệch, nhất là khi cô đã phải chịu đựng một người cha tồi tệ trước đó. Ông chỉ muốn trở thành một người cha, một người thầy đúng nghĩa cho cô; ông yêu quý và chăm sóc cô, và luôn mong nhìn thấy cô có một cuộc sống hạnh phúc của riêng mình. Thế nhưng, ông mắc bệnh ung thư và phải trải qua những đợt xạ trị đau đớn. Dù chịu đựng những cơn đau và có ý định buông xuôi, ông vẫn cố gắng chiến đấu. Ông lo lắng cho cô và không biết ai sẽ chăm sóc cô nếu ông không còn nữa. Cuối cùng, Giang Du đã nói với ông rằng hãy yên tâm ra đi, vì cô vẫn sẽ sống tốt. Ngày ông ra đi, bầu trời trong xanh, nhưng ông vẫn không nhắm mắt ra đi.
Đây là một câu chuyện xưa đầy nỗi buồn, nỗi buồn lan tỏa trong lòng người đọc. Mỗi con người đều có hoàn cảnh riêng, nhưng lại hòa quyện với nhau một cách kỳ lạ. Tác giả viết rất mạch lạc, lối hành văn tinh tế; mặc dù kể về nỗi buồn, nhưng lại rất nhẹ nhàng từ ánh mắt của một người ngoài cuộc. Tôi cực kỳ đề cử câu chuyện này, nhưng bạn nên chuẩn bị sẵn khăn giấy khi đọc nhé.