
Tình Sử Võ Tắc Thiên
Giới thiệu truyện
Tác giả: Lâm Ngữ Đường
Thể loại: Ngôn Tình
Giới thiệu:
Mùa xuân năm 1944, trong chuyến thăm Tây An (Trường An) thuộc miền Tây Bắc Trung Hoa, một người bạn đam mê khảo cổ đã thuyết phục tôi cùng anh khám phá ngôi cổ mộ của cha Võ Hậu. Anh không ngừng nói về những kiệt tác bằng đồng với hình ngựa và các hình thù thú vị khác mà anh đã phát hiện trong khu vực cổ mộ này. Nằm cách xa thành phố tới sáu mươi cây số, khu mộ không nằm trong lộ trình của các du khách, nên thực sự không ai biết đến nơi này. Niềm hào hứng từ tư liệu của bạn khiến tôi cũng không khỏi hồ hởi, và rồi chúng tôi lên đường bằng xe hơi.
Dọc theo những cánh đồng rộng lớn của Tây Bắc Tây An, hình ảnh những lăng tẩm của các vị vua thời xưa (từ triều đại nhà Chu) cao lớn nhưng đã đổ nát theo thời gian, hiện ra trước mắt. Người dân địa phương cũng đã hoàn toàn quên lãng chúng. Chỉ còn lại những gò đất vàng khô khan, rải rác đây đó, hoặc tập trung lại trên một khoảng đất rộng, tạo nên cảnh tượng thật thê lương, mênh mông...
Tôi không nhớ rõ con đường đã dẫn chúng tôi đến khu vườn của ngôi cổ mộ, nhưng có lẽ đã mất khoảng hai tiếng đồng hồ. Khi đến nơi, chúng tôi thấy một khu mộ hình chữ nhật, dài khoảng hai trăm thước, rộng một trăm thước, với những tượng thú bằng đồng khiến tôi không khỏi ngạc nhiên. Võ Hậu, với ý chí tạo lập một triều đại riêng cho mình, đã biến cha bà thành “Hoàng đế” dù ông đã khuất bóng. Bà được gọi là Võ Hậu vì từng là Hoàng Hậu, và nếu lúc đó bà cảm thấy mãn nguyện với danh hiệu này thì câu chuyện đã không có gì đặc sắc.
Trên nền đất, những con ngựa bằng đồng vẫn giữ nguyên dáng vẻ lớn lao như thật, dưới ánh nắng, chúng bóng loáng và lấp lánh màu vàng hòa quyện cùng sắc xanh của rêu phong. Do không phải chuyên gia, cả tôi và bạn đều không thể hiểu rõ ý nghĩa thực sự của các bức tượng, nhưng sự đồ sộ và đường nét tinh xảo của chúng đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải thán phục. Sự xa hoa lãng phí chính là đặc điểm nổi bật của kinh đô Trường An trong quá khứ.
Khoảnh khắc kỳ diệu này là cơ hội hiếm hoi để tôi tìm hiểu về một vị Nữ Hoàng kỳ lạ đã thống trị Trung Quốc vào giữa thế kỷ thứ bảy. Mười năm trước, tôi đã bắt đầu sưu tập tài liệu về tiểu sử và các hành động của người phụ nữ phi thường này, một nhân vật độc nhất vô nhị trong lịch sử cổ đại. Bản thảo đầu tiên của tôi đã hoàn thành vào năm 1956. Sự thiếu đạo đức và trí thông minh vượt trội của bà đã cuốn hút tôi. Trong suốt mười năm, tôi đã dành thời gian để nghiền ngẫm và kiểm tra từng hành động của bà, những hành động có khi khiến tôi phải rùng mình, có khi lại mang đến sự thích thú. Trong suốt dòng lịch sử Tây Phương, tôi chưa gặp một người phụ nữ nào tương tự như bà.
Trước khi bước vào câu chuyện, tôi xin mượn lời của một vương tước tên là Lập để kể lại câu chuyện từ góc nhìn của ông. Ông là cháu trai của vua Đường Cao Tôn, nhưng có thể không phải là cháu đích tôn của Võ Hậu. Dù sao, ông lớn lên trong triều đại và rất am hiểu mọi chuyện trong cung cấm. Ông có một dàn thê thiếp đông đảo, với khoảng sáu mươi người con. Theo lịch sử, các con của ông không có gì nổi bật.
Vì nhiều giai thoại về Võ Hậu có vẻ thiếu thực tế và khó tin, tôi muốn nhấn mạnh rằng tất cả các nhân vật và diễn biến câu chuyện, bao gồm cả các mẫu đối thoại, đều bám sát lịch sử đời Đường. Các dữ liệu dựa trên hai bộ "Đường Thư" chính thức viết về triều đại nhà Đường: một bộ được soạn vào thế kỷ thứ X và một bộ khác vào thế kỷ thứ XI. Bộ đầu tiên có nhiều giá trị trong nghiên cứu hơn, trong khi bộ thứ hai là phiên bản chỉnh sửa của bộ đầu tiên, với văn phong gọn gàng và thanh nhã hơn.
Cả hai bộ đều có một đặc điểm chung: Phần lớn các tác phẩm (150 tập trong số 200 tập của bộ cũ và 150 tập trong số 225 tập của bộ mới) đều là sự sưu tầm công phu về tiểu sử của các nhân vật thời đại đó, với đầy đủ những nét bi thảm, các sự kiện bất ngờ và cả những lời đối thoại. Để tạo nên một bức tranh chi tiết về nữ nhân vật tuyệt vời của truyện này, chỉ có thể dựa vào thân thế của các nhân vật, sự phổ hệ qua các triều đại vua và những đoạn đặc biệt đề cập đến lễ nghi, âm nhạc, trang phục, các bộ tộc nhân dân và cả địa lý, thiên văn, cùng thuật số.
Tất nhiên, chúng ta sẽ không để ý đến những giai thoại về mối tình của bà với nhà sư điên rồ, hay mệnh lệnh của bà khiến hoa nở vào mùa đông, vì những giai thoại đó chỉ xuất hiện trong các tiểu thuyết bình dân, không có căn cứ rõ ràng trong sử liệu. Ngược lại, câu chuyện về việc bà sủng ái hai chàng trai đẹp họ Trương, bắt họ trang điểm nữ tính và sống chung trong khuê phòng, đã được ghi chép trong lịch sử và là nguyên nhân đẩy giấc mộng của bà đến chỗ tan vỡ.