
Tĩnh Nữ Truyền
Giới thiệu truyện
Thể loại: Xuyên không – Nữ cường – NP
Độ dài: 5 quyển 189 chương
Nguồn convert: wattpad
Editor: Van Tuyet Nhi
Đầu năm nay, việc xuyên không đã trở thành một hiện tượng phổ biến, khi mà ai nấy đều mong muốn trở thành người được lựa chọn, và tôi cũng không ngoại lệ! Thế nhưng, tại sao khi đến lượt đại thiên tài như tôi, mọi thứ lại gặp rắc rối? Vậy điều gì đang xảy ra? Thực tế, tôi phải xuyên vào một thân thể đã bị hủy hoại? Rồi tôi lại phải bắt đầu lại từ hình hài trẻ con? Hơn nữa, còn phải đi vào một thời không mà tôi chưa từng nghe qua? Hừ, quả là một thử thách thú vị đối với một đại thiên tài, nhưng nếu không có thù lao thì tôi sẽ chẳng muốn làm đâu!
Tu luyện? Không cần nhập môn, tôi sẽ thẳng một phát luyện từ cấp cao. Võ công? Chỉ cần thông qua nhị mạch Nhâm Đốc là đủ. Nhân duyên? Là thiên tài, có lẽ một người nam nhân thôi cũng không đủ để buộc chặt mọi thứ?
Khác? Ơ… Đúng rồi, rõ ràng là ngươi đã đưa cho tôi bảo bối rồi, sau đó, hắc hắc…
Nhóm nam chủ:
Phượng Duy Tĩnh: Ở tuổi mười lăm, Duy Tĩnh đã trở thành thủ lĩnh buôn bán, một cá nhân độc lập và kiên cường. Tuy mang vẻ đạm mạc, nhưng có mấy ai biết rằng mọi thứ hắn làm chỉ vì một câu nói của nàng, sở hữu sự hồn nhiên và ỷ lại, tất cả chỉ vì ở gần nàng...
Tĩnh Ảnh: Sau lời nói của nàng lúc năm tuổi, hắn đã rời xa đội ám vệ hoàng gia, trở thành đồ đệ của một bậc thầy cao siêu, và từ đó chỉ vì nàng mà xuất kiếm, lặng lẽ bảo vệ nàng. Hắn vốn tưởng rằng, cuộc đời này đã đầy đủ, nhưng không ngờ rằng lại có được cúi liên* của nàng…
Tuân Thư: Là công tử của thành chủ, Tuân Thư mang trong mình tính cách đáng yêu và trí tuệ như trĩ tử. Hắn cũng ỷ lại vào nàng, tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ trong tâm hắn đã có nàng từ lâu…
Hoa Ngọc Dung: Thua bởi một tiểu nữ, là một sỉ nhục lớn nhất đối với đệ nhất tài tử như hắn! Nhưng tại sao trước mặt nàng, phong lưu phóng khoáng của hắn lại không thể hiện ra? Thật thảm hại, tiếp tục như thế này, vẻ tiêu sái của hắn không thể dậy nổi, huống hồ gì là rửa nhục…
Kim Bích Đạc: Tại sao, khi gặp nàng tôi lại có cảm giác lung linh, tựa như một ánh sáng nhỏ, khiến người ta càng nhìn càng không nỡ rời xa…
Văn Nhân Tĩnh Phong: Con mồi nhỏ, xem ta sẽ săn đón nàng như thế nào đây… Cái gì?!! Tại sao lại như vậy? Hắn lại bị phản công!! Này… nhưng nàng hãy làm nhanh một chút nhé ~!!!
Long Ứng Tình: Có phải nàng là người đó không? Cái bóng dáng mà ta đã tìm kiếm bấy lâu, nếu là nàng, ta sẽ không ngại dùng mọi thủ đoạn để có được nàng…
Phượng Hàm Tiếu: Nàng là ai? Sao lại cùng hắn thân cận như vậy? Có thể khiến hắn hy sinh vì nữ nhân, hẳn phải rất thú vị, điều này chắc chắn có nhiều điều hay ho để xem… Nhưng mà, tại sao kẻ xem cuộc vui lại lún sâu vào đó không thể tự kiềm chế…
Đệ Ngũ Long Quỳ: Đây là thứ gì? Tại sao lại như vậy? Rốt cuộc nàng có nhiều đồ vật kỳ quái này là sao? Không được, ta phải gánh vác chân thành, nhanh chóng truy đuổi, nàng hãy chờ ta một chút, cho ta biết thuốc tây rốt cuộc là gì nha…
Diêu Nịnh Hàm: Thật là một tiểu quân say mê, người hiểu biết quân thuật lại khao khát đến như vậy, những điều này khiến ta ngày càng bội phục. Nhưng liệu nàng có muốn hắn trong số nhiều nam nhân như vậy không…
Viêm Võ Thụy: Ta chưa từng thất bại nhưng lại để thua ở tay nàng!!!! Cái gì? Đệ nhất tài tử cũng thất bại? Thích đấy! Chỉ biết cầm bút ẻo lả mà hắn lại lợi hại đến thế sao!? Dù có nghĩ thế nào cũng không phục, bé con của nàng trở về cho ta, ta sẽ đánh ba trăm hiệp…
Long Ứng Thiên: Thành công hay thất bại đều do duyên khanh, nhưng nếu như là lời của nàng, ta nguyện ý chịu thất bại, bởi vì ta đã sớm đầu hàng trước nàng…