
Tình Ký Bạc Hà - Bạch Điểu Nhất Song
Giới thiệu truyện
“Nét mực vô hình phải mất bảy năm mới dần hiện rõ, cũng là ngày bí mật tình yêu thầm kín của tôi bị anh phát giác.” – Hứa Giai Ninh. Lần đầu tiên Hứa Giai Ninh gặp Tiết Chiêm là vào một ngày mưa. Chàng trai ấy bước vào tiệm hoa để tránh cơn mưa, phía sau anh có vệ sĩ ân cần che ô. Tiết Chiêm cao ráo, có lẽ nằm trong độ tuổi học sinh cấp ba, sở hữu một khí chất phần nào ngây thơ. Anh khoác lên mình chiếc áo sơ mi sọc xanh xám được thêu tinh tế, không hề bị dính một giọt mưa nào, vẫn giữ nguyên vẻ phẳng phiu, đắt tiền và lôi cuốn. Chiếc kính râm màu trà nằm trên sống mũi của anh tạo sự đối lập rõ rệt với làn da trắng ngần. Tiết Chiêm không có ý định tháo kính khi bước vào tiệm, điều này đã che khuất đôi mắt và khiến người khác rất khó để đoán biết cảm xúc của anh, cũng như không thể nhìn rõ được gương mặt của anh. Hứa Giai Ninh chăm chú nhìn anh trong vài giây, trong lòng chỉ thoáng nảy ra một ý nghĩ: “Trời mưa còn đeo kính râm, làm màu!”
Trong ba năm học cùng lớp sau đó, họ như hai đường thẳng song song, không hề có sự giao thoa. Trước khi ra trường, Hứa Giai Ninh chỉ đơn thuần chúc phúc anh: “Chúc cậu như chim có cánh, một bước hóa cá Bắc Minh.” Phải rất nhiều năm sau, Tiết Chiêm mới nhận ra rằng bên dưới những lời chúc ấy chính là một câu ẩn giấu: “Côn Bằng ẩn mình giữa mây, còn cậu ẩn mình trong tim tớ.”
Nhiều năm trôi qua, tại hôn lễ của người bạn thân, khi Hứa Giai Ninh đang sắp sửa nhận bó hoa cưới, cô bất ngờ bị người khác nhanh tay hơn. Cô ngẩng đầu định “phân bua”, và lại bắt gặp ánh mắt của Tiết Chiêm. Đôi mắt phượng lạnh lùng của anh, với đuôi mắt xếch lên và hàng mi vừa dài vừa rậm, tạo nên một vẻ tự mãn, cao ngạo, nhưng so với thời học trò lại ít nhiều thêm phần lạnh lùng xa cách. Tiết Chiêm buông lỏng tay, chỉ thờ ơ hỏi cô: “Muốn bắt được hoa cưới đến vậy, là đang vội kết hôn với bạn trai sao?”
Một ngày sau cuộc gặp lại, Hứa Giai Ninh chợt nhớ về “bức thư uy hiếp” mà năm đó Tiết Chiêm đã gửi cho cô. Phong thư ố vàng rất mỏng, mở ra lại bất ngờ rơi ra một chiếc lá bạc hà, trên giấy chỉ có vỏn vẹn một dòng chữ. “Thứ duy nhất trên đời này cầu mà không được, chính là được cùng em trải qua vô số ngày mai.” – Tiết Chiêm.