
Tịnh Đế
Giới thiệu truyện
Hôm nay đánh dấu kỷ niệm một năm ngày cưới của tôi và Lục Trạm. Hai tháng trước, anh đã đi công tác ở nước ngoài. Dù có sự chênh lệch về múi giờ, nhưng 8 giờ sáng nay, anh vẫn gọi điện cho tôi, thông báo rằng mình đã mua tặng tôi loài hoa mà tôi yêu thích nhất, và nhắc tôi tối nay ra sân bay đón anh. Quả thật, ngay khi tôi vừa đặt điện thoại xuống, tiếng chuông cửa đã vang lên. Khi tôi ra mở cửa, chàng giao hoa đứng đó với nụ cười tươi tắn, nói: “Chào cô, chúc cô và chồng kỷ niệm ngày cưới vui vẻ, trăm năm hạnh phúc.” Trên tay anh ấy là chín bông hồng trắng. Tôi nhận hoa và mỉm cười đáp: “Cảm ơn anh.”
Sau khi đóng cửa, tôi cắm hoa vào bình, tay nhẹ nhàng mân mê cánh hoa. Thực lòng, tôi không hề thích hoa hồng trắng. Mặc dù hoa hồng trắng rất mềm mại, nhưng chúng cũng dễ héo tàn. Đó là loài hoa mà chị tôi, Lư Thanh Thanh, yêu thích nhất. Và trong suốt một năm qua, cái tên này lại trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.