
Tín Đồ Ngày Xuân
Giới thiệu truyện
Tác giả: Bắc Đồ Xuyên
Thể loại: Hiện đại, Song khiết, Truyện sủng
Tag: con cưng của trời, ngọt ngào, tình yêu duy nhất
Edit và Beta: Làn Truyện
Giới thiệu:
Kinh Trập đã lớn lên trong sự chăm sóc của bà ở một vùng nông thôn, với tâm hồn giản dị và thuần khiết. Khi sắp vào cấp ba, chú Lâm đưa cô lên thành phố sống cùng, để theo học tại một trường cấp ba trọng điểm, mong rằng cô có thể hỗ trợ cậu con trai trong việc học tập, giúp chú Lâm được an lòng hơn.
Trước giờ lên đường, bà đã nhẹ nhàng xoa đầu cô và nói: “Thật ra chú Lâm của cháu muốn giúp cháu có thể nhận được điều kiện giáo dục tốt hơn, cố gắng học tập đừng làm cho chú ấy thất vọng, cũng phải cố gắng giúp đỡ Lâm Kiêu, biết không?”
Kinh Trập gật đầu thật mạnh: “Cháu biết rồi ạ.”
Trong thành phố đông đúc, với những tòa nhà cao tầng và giao thông nhộn nhịp, Kinh Trập cảm thấy khó khăn trong việc thích nghi, nhưng cô luôn ghi nhớ nhiệm vụ phải giúp đỡ Lâm Kiêu. Cô đã góp mặt trong những cuộc đấu tranh của anh bằng cách đem chổi khi anh đánh nhau. Khi Lâm Kiêu mắc lỗi, cô viết kiểm điểm cho anh. Khi anh đói, cô nấu cơm cho anh. Và mỗi lần ấy, Lâm Kiêu lại nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên.
Trước sự khiếu nại của Kinh Trập về việc ăn mặc, với chiếc áo sơ mi hoa nhí của bà và chiếc quần jeans quê mùa, Lâm Kiêu bỗng nghiêm túc nói: “Em đừng thích tôi, hai ta không thích hợp.”
Kinh Trập ngạc nhiên nhìn anh và từ từ gật đầu.
Sau đó, một đàn anh khóa trên đã tỏ tình với Kinh Trập, nhưng cô đã lắc đầu quả quyết rằng không thể yêu sớm. Đàn anh chỉ dịu dàng nói: “Chúng ta có thể làm bạn bè.” Kinh Trập đồng ý và bắt đầu làm bài tập cho bạn, còn tặng cho anh một chiếc khăn quàng cổ mà cô đích thân đan.
Lâm Kiêu dần cảm thấy không ổn về điều này. Một ngày nọ, anh không thể kiềm chế nữa, bèn giữ chặt Kinh Trập và hỏi: “Em đang trả thù tôi sao?”
Kinh Trập ngạc nhiên đáp: “Hả?”
Lâm Kiêu lại hỏi: “Em thích gì ở cậu ta?”
Kinh Trập nghĩ một lúc rồi đáp: “Anh ấy đẹp trai còn tốt tính, cũng hay tặng đồ cho em nữa.”
Ngày hôm sau, Lâm Kiêu, cậu ấm thời thượng, đã mặc một chiếc quần jeans ống đứng chỉnh tề, áo sơ mi cúc cài đến tận cổ, cầm theo túi giấy bảo vệ môi trường mà Kinh Trập đã đưa, mím môi nói: “Tôi thế này đẹp trai hơn cậu ta chưa?”
Kinh Trập vẫn nhìn anh với vẻ bối rối: “Gần đây anh bị làm sao vậy?”
Lâm Kiêu trầm ngâm khoảng mười giây rồi nói: “Anh định nhổ hết hoa hồng trong vườn để em trồng đậu phộng.”
Ánh mắt Kinh Trập bừng sáng: “Thật sự có thể sao?”
Lâm Kiêu nghiêm túc: “Nhưng mà em cũng biết, đất trong thành phố rất đắt. Chỗ đấy là anh giữ lại cho bà xã của anh.”
Kinh Trập: “…”
Tóm tắt trong một câu: Cô bé đáng yêu và cậu chủ thành thị.