
Tìm Em Ngàn Năm
Giới thiệu truyện
Bối cảnh của câu chuyện diễn ra trong một cuộc đảo chính tàn nhẫn, khi một vị vua trẻ tuổi và quyền lực bị chính hoàng hậu của mình phản bội. Mục tiêu của bà ta là đưa thân vương, nhân tình của mình, lên ngôi. Trong cơn mưa bão tối hôm đó, vị vua không hề hay biết về âm mưu độc ác của đôi gian phu dâm phụ, nhưng một cô cung nữ hầu cận, nhờ có giác quan nhạy bén, đã phát hiện ra và âm thầm trợ giúp hắn chạy trốn.
Vị quân vương cưỡi ngựa phóng ra khỏi hoàng cung, cùng nàng hầu cận, nhưng họ nhanh chóng lâm vào tình thế tuyệt vọng khi đứng trước bờ vực thẳm. Mũi tên từ thân vương thúc mạnh xuyên qua tim nàng, rồi cũng đâm vào hắn. Cơn đau nhói lên, đôi mắt hắn nhìn thấy máu tuôn trào. Ôm lấy thân thể đang run rẩy và dần lạnh của nàng, hắn đối diện với thân vương và những kẻ phản bội, thốt lên lời thề sâu sắc. Hắn rút mũi tên khỏi ngực nàng, dùng tay áo thấm máu của nàng hòa cùng máu của mình, rồi vắt lên đất những giọt máu quyền lực tinh khiết kèm theo lời nguyền: "Phàm những ai tham gia vào cuộc đảo chính hôm nay, đời đời con cháu sẽ phải đau khổ vì bị tình yêu phản bội, và không ai sống quá 30 tuổi." Hắn nhìn nàng, gương mặt nàng tái nhợt nhưng vẫn gắng gượng lắc đầu, ngăn cản hắn buông lời nguyền độc địa, vì nàng cũng chính là con rơi của vị thân vương.
Ánh mắt hắn tràn ngập yêu thương khi nghĩ về nàng, người luôn là chốn bình yên trong cuộc đời hắn những lúc mệt mỏi. Hương thơm trên người nàng như loại thuốc phiện gây nghiện, khiến hắn khao khát được ôm nàng mỗi đêm chỉ để tận hưởng mùi hương an thần ấy. Nhưng hắn chưa bao giờ dám làm ô uế sự thuần khiết của nàng. Giờ đây, cận kề cái chết, khi vương quốc đã quay lưng với hắn, chỉ còn nàng đứng bên, đỡ cho hắn mũi tên chí mạng. Hắn vuốt ve gương mặt dần mất đi sự sống của nàng, dùng máu của nàng hòa vào máu của mình, rồi nhỏ giọt máu từ tim mình vào miệng nàng trong một nụ hôn sâu sắc, vừa ấm áp vừa đau thương. Cuối cùng, hắn ôm chặt nàng, cả hai cùng nhảy xuống vực sâu. "Tử Liên! Nếu có kiếp sau, ta sẽ không để em thuần khiết nữa."
Hai ngàn năm sau, tại một khu đô thị phát triển, hắn đứng trầm ngâm bên cửa sổ, nhìn những bông tuyết bay lả tả: "Tử Liên! Em ở đâu?" Giờ đây, hắn đã trở thành yêu tinh bất tử, mang trong mình mối hận thù với loài người, nhưng mãi mãi tìm kiếm hình bóng để yêu thương trong những con người vô tình, trong suốt hai thiên niên kỷ qua.