
Tiểu Trạch Ngư Đích Sa Ngư Hòa Vương Tử
Giới thiệu truyện
Thể loại: Đam mỹ / Hiện đại văn / Ngụy 3P (ôn nhu vương tử công / quỷ súc cá mập công x tiểu ngư thụ) Edit: Họa Lam Beta: Dạ Du
Một câu chuyện cổ tích lãng mạn đầy màu sắc từ những ngày xưa...
--- Vương tử nói: “Tiểu Ngư, ngươi là ân nhân cứu mạng của ta.”
“Tiểu Ngư, tất cả mọi người đều nói rằng ngươi chính là vợ của ta.”
“Nếu như là thiên trường địa cửu, ta hi vọng tiểu ngư ngươi sẽ ở cạnh ta mãi mãi.”
--- Cá mập nói: “Cá ngốc, ta đây không tin tưởng vào mấy thứ yêu đương vớ vẩn này nọ. Ta mà thấy kiểu tình yêu Quỳnh Dao sến súa liền muốn ói, xem phim tình cảm cũng chỉ chăm chăm đoán xem mấy vai diễn yêu đương cuồng nhiệt kia bao giờ thì chia tay, lên mạng nhìn đến mấy bài post nói chuyện tình ái đã muốn rủa cho bọn họ sớm muộn cũng đánh nhau sứt đầu mẻ trán. Lại thấy ngươi như vậy thích người khác, chỉ hận không thể di như di một con rệp, đem mấy cái ảo tưởng bong bóng màu hồng của ngươi ra chọc phá…”
Một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng giữa một vương tử ôn nhu và một cá mập độc ác, còn chú cá nhỏ thì luôn lặng lẽ bơi quanh ngôi nhà. Chuyện tình này không chỉ chứa đựng sự chấp nhất mà còn đầy những nỗi thương đau. Trong cổ tích xưa cũ này, bảo vật quý giá đã ẩn chứa hàng trăm năm cùng những tìm kiếm về sự thuần khiết và đơn giản, tất cả đều xuất phát từ một lời hứa bên nhau trọn đời, nhưng cũng đồng thời mang đến những tổn thương sâu sắc cho những người mà họ yêu thương. Thời gian vô tình trôi qua mà không ai kịp nhận ra, tình yêu đã dần trở thành dĩ vãng từ bao giờ.
--- Vẫn là một mô-típ quen thuộc với cách mở đầu kiểu [Nhất kiến chung tình]…
“Uy uy, anh à, anh không sao chứ? Tỉnh lại đi! Có cần tôi đưa vào phòng y tế nằm nghỉ chút không?”
“Khụ khụ khụ… không việc gì, tôi không sao… chỉ bị uống mấy ngụm nước thôi…”
“Thật vậy? Tôi thấy… anh tốt nhất vẫn nên đi kiểm tra một chút thì hơn.”
“Không cần, cảm ơn cậu. Vừa rồi bị chuột rút, may có cậu cứu, cậu thực sự là ân nhân cứu mạng của tôi.”
“Ách… anh nói quá, tôi là nhân viên cứu hộ, đây đương nhiên là nhiệm vụ của tôi mà.”
“Tôi biết, nhưng vẫn muốn cảm ơn cậu. Có thể cho tôi biết tên cậu không?”
“Ngu Hiểu.”
“Ngư, Tiểu? Sao không đọc ngược lại là Tiểu Ngư?”
“Ách… tôi họ [Ngu] trong [Đấu Hổ Ngu], còn [Hiểu] có nghĩa là [hiểu biết].”
“Ha hả, tên này thật thú vị, cha mẹ cậu nhất định trước đó cũng đoán được cậu có năng khiếu bơi lội, giống như một chú cá nhỏ vậy, khụ khụ…”
Chàng trai này là người mà tôi vừa kéo lên từ dưới nước, dù vừa ho khan nhưng lại đeo trên mặt một nụ cười cực kỳ cuốn hút. Nhìn anh, cả cơ thể ướt sũng và sắc mặt nhợt nhạt, trông anh thật tội nghiệp, nhưng nụ cười lại khiến đôi mắt sáng lấp lánh, cong lên như ánh trăng non, hàm răng trắng mịn khỏe mạnh, toát lên sức sống như ánh mặt trời, thật chói mắt. Tôi lẩm bẩm nhìn anh, trong chốc lát quên mất mình phải nói gì. Sau hai mươi ba năm sống trên đời, tôi mới lần đầu cảm nhận điều gì đó gọi là [tình yêu sét đánh].