
Tiểu Thao Thiết
Giới thiệu truyện
Tên truyện: Tiểu Thao Thiết
Tác giả: 云鹿儿
Editor: Blog của Quả Quýt và Hạt Đậu
Văn án: Tôi là Thao Thiết, một trong bốn hung thú nổi tiếng trong truyền thuyết. Tôi không có cha mẹ và cũng không ghi nhớ được sự ra đời của bản thân. Mọi điều tôi mong mỏi là chỉ một ước nguyện duy nhất: được ăn no mỗi ngày. Vì vậy, tôi thường giả ngu và biến hình, lén lút xông vào Linh Điền để tìm kiếm thức ăn.
“Bảo bảo, con mà còn khóc nữa là sẽ bị Thao Thiết ăn thịt đấy!” Âm thanh dọa con của một người mẹ vang lên từ trong phòng.
Huhuhu, thật chế nhạo! Tôi đâu có thèm ăn thịt người. Đừng coi thường tôi, bởi tôi cũng là một hung thú có nguyên tắc đấy! Giờ đây, bụng tôi kêu gào đói đến mức lưng dính chặt vào bụng rồi!
Như vậy, không biết bao lâu đã trôi qua, cuối cùng tôi cũng lớn lên. Ngày mà tôi trưởng thành, theo ký ức đã được truyền lại, tôi nghiêng ngả đi tìm một hung thú đồng loại khác: Cùng Kỳ.
“Thao Thiết, sao ngươi lại biến thành ấu thú rồi? Chậc chậc, sao sống mãi vẫn là cái bộ dạng suy dinh dưỡng, gầy nhom nhỏm thế này?”
Tôi tức giận lườm hắn: “Ta thành niên rồi! Hôm nay thành niên!”
Kể ra thì có vẻ thái độ của tôi vẫn không đủ sức nặng, đến mức hắn cuộn tròn lăn lộn trên mặt đất, cười không ngừng, chảy cả nước mắt. “Mẹ ơi, Thao Thiết ngươi sau khi bị tẩy đi ký ức hóa ra lại biến thành cái dạng này! Đáng yêu vãi chưởng, nhưng mà cmn, cười chếch lão tử rồi!”
Sau đó, Cùng Kỳ nói với tôi rằng tôi cần sớm tìm được đồ bổ để phục hồi sức khỏe, nếu không sẽ hồn phi phách tán. Hắn kêu tôi đi tìm một vị Thượng Thần tên Chiết Huân và rằng chỉ có thể ăn thịt hắn mới có thể hồi phục được.
Hu, nhưng mà tôi là một hung thú có nguyên tắc cơ mà. Nhưng thôi kệ, đến đây thì nguyên tắc quan trọng gì nữa. Vậy là tôi bắt đầu hành trình tìm kiếm.
Huhu, nhưng mà đã tìm đi tìm lại mười vòng tiên giới mà vẫn chẳng thấy ai. Tôi rất nghi ngờ Cùng Kỳ đã lừa tôi =)))
Cuối cùng, tôi quyết định mượn rượu để giải sầu. Ai ngờ, tôi uống say đến mức lăn quay ra ngủ. Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đã ở trên Linh Dao Sơn.
“Tỉnh rồi à?” Một âm thanh nhẹ nhàng vang lên. Tôi quay đầu, phát hiện một nam nhân lạnh lùng đang ngồi cách đó không xa.
“Ngươi là ai?”
“Chiết Huân.”
Tôi không có phản ứng gì, bởi vì đầu óc tôi giờ đang choáng váng. Hắn có gương mặt thanh lãnh, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hơi hé,... Chậc chậc, một vẻ đẹp tuyệt mỹ như vậy, còn được phục sức trong chiếc tiên bào trắng, trông đẹp kỳ lạ. Hệt như một bánh bao hấp thượng hạng vừa ra lò còn nghi ngút khói.
Tôi khẽ nuốt nước bọt, ngay lập tức hăng hái xông lên, gặm một miếng tay “bánh bao trắng”.
“Hự,” tôi kêu lên một tiếng. Thôi xong, đi luôn hai cái răng cửa rồi! Cmn thịt gì mà cứng như đá vậy chứ! Huhuhuhu…