
Tiểu Ngọc Nhi - Cật Điểm Hảo Đích
Giới thiệu truyện
Tối qua, ta đã phải trải qua một đêm kinh hoàng dưới tay tên thiếu gia tâm địa bất lương. Thân thể ta giờ đây chẳng khác nào một chiếc lá héo, mệt mỏi lê bước trở về nhà. Vừa bước qua cửa, ánh mắt ta lập tức rơi vào phu quân, người đang lạnh lùng như sương sớm, tàn nhẫn đập vỡ con búp bê hỷ mà ta đặt cạnh đầu giường.
“Ngươi chỉ là một thôn phụ quê mùa, chữ nghĩa không thông, căn bản không xứng với ta.” Phu quân, một người có dung mạo tuấn mỹ nhưng mang tính cách tự phụ, luôn coi thường sự vụng về và ngu dốt của ta. Ta cúi người nhặt từng mảnh vụn của con búp bê, lòng đau như cắt, và lần đầu tiên, ta nổi giận với hắn: “Chàng tàn phế hai chân, ăn của ta, mặc của ta, tiêu tiền của ta, vậy mà đến một nụ cười cũng không chịu cho ta.”
“Ta không thích chàng nữa, cũng chẳng cần chàng nữa!” Những lời nói ấy đã khiến phu quân sững sờ. Ta nghẹn ngào và vội vàng chạy ra khỏi cửa, mặc kệ tiếng gọi của hắn khản đặc từ phía sau, ta nhất quyết không ngoái lại nhìn.
Chạy một mạch tới phòng thiếu gia, đôi mắt ta hoe đỏ, ta lay hắn tỉnh dậy khỏi giấc ngủ êm đềm. Tâm trạng phẫn uất, ta nói: “Ta đồng ý làm tiểu thiếp thứ mười tám của ngài.”
“Nhưng có một điều kiện.”
“Để ca ca què chân của ta cùng theo ta gả vào phủ!” Thiếu gia trợn tròn mắt, như thể bị sét đánh giữa trời quang, hỏi lại: “Ngươi muốn ta... cưới ca ca của ngươi?”