
Tiểu Nam Phong
Giới thiệu truyện
Tên khác: VỊ GIÓ HÈ
Trong thế giới ngày càng trở nên điên cuồng, mục nát và thiếu nhân tính, chỉ riêng anh vẫn giữ được sự tỉnh táo và dịu dàng, không bị ảnh hưởng bởi bụi trần. Mặc cho những thử thách phía trước, anh vẫn là bức tranh đẹp nhất trong cuộc đời của em.
Năm đó, Chu Lạc, học sinh lớp 12, là niềm tự hào của toàn bộ trấn Thanh Thuỷ. Cậu không chỉ là người học giỏi nhất trong trấn mà còn được giáo dục một cách bài bản. Tại vùng núi này, chưa bao giờ có ai đậu đại học ở một thành phố lớn, đúng hơn là chưa có ai đủ khả năng để thi đại học. Chính vì vậy, Chu Lạc trở thành niềm tự hào của mọi người nơi đây.
Hiểu như vậy, chúng ta có thể hình dung sự nhỏ bé và lạc hậu của trấn Thanh Thuỷ như thế nào. Do tính nhỏ bé, mọi chuyện đều trở thành chủ đề bàn tán cho đến khi tất cả mọi người nắm rõ, mới thôi không bàn nữa. Còn do lạc hậu, tư tưởng của người dân nơi đây về đạo đức và luân lý thường rất nghiêm khắc.
Người phụ nữ phải chịu đựng sự phán xét khắc nghiệt nhất chính là Nam Nhã. Cô là một cô gái trẻ, chủ sở hữu một tiệm may sườn xám trong trấn, đã có chồng và một cô con gái nhỏ mới 3 tuổi. Trong mắt mọi người, cô trở thành hình mẫu của người phụ nữ lẳng lơ và mất nết. Tại sao lại bị coi là lẳng lơ? Bởi vì cô thường xuyên diện những bộ sườn xám ôm sát, tôn lên những đường cong quyến rũ của mình. Còn tại sao lại bị coi là mất nết? Bởi vì những người đàn ông không kiểm soát được bản thân đã chẳng thể ve vãn cô, liền quay sang buộc tội rằng cô là kẻ dụ dỗ.
Chu Lạc bắt đầu chú ý đến Nam Nhã sau khi chứng kiến cô bị chồng đánh, và tình cờ thấy cô bị chính người chồng đó cưỡng bức. Cảm xúc của cậu, một chàng trai đang trên đà trưởng thành, bỗng trở nên xao xuyến. Ban đầu, chỉ là sự kích thích của dục vọng, nhưng dần dần, tình cảm của cậu đối với cô đã vượt xa giới hạn đó...