
Tiểu Dạ Khúc
Giới thiệu truyện
Thể loại: Thanh xuân vườn trường, ngọt sủng, nhẹ nhàng. Số chương: 74 chương chính văn + 10 chương ngoại truyện. Edit: Salween, SpongeBob Beta: Gà
Văn án 1: Kim Tịch cảm thấy lo lắng khi từ phòng tắm bước ra, với khăn tắm quấn quanh người, cô đang ở trong một căn phòng khách sạn… Đây là lần thứ hai Kim Tịch thực hiện công việc này. Cô không khỏi hồi hộp và sợ hãi. “Bạn học Bạc, tôi tắm xong rồi.” Người đàn ông đứng bên cửa sổ, lưng hướng về phía cô, với dáng vẻ thanh nhã như ngọc thụ lâm phong. “Tự cởi đồ.” Kim Tịch đáp: “Đưa tiền trước, làm việc sau.” Bạc Diên đưa cho cô một tấm thẻ: “Nếu như tôi hài lòng, sau này sẽ tìm cậu nữa.” Khoảng hai phút sau, Bạc Diên đã dựng xong giá vẽ, cầm bảng màu trong tay. Kim Tịch hơi nghiêng người dựa vào cửa sổ, vai ngọc lộ ra nửa bên, gương mặt cô non nớt nhưng lại mang một chút thẹn thùng. “Bạn học Bạc, cậu học vẽ bao lâu rồi?” “Mười năm.” Thế nên, Kim Tịch không cảm thấy đề phòng gì mà từ từ cởi bỏ khăn tắm, chậm rãi xoay người lại. “Vậy cậu nhất định rất chuyên nghiệp.” Bạc Diên chăm chú ngắm nhìn cô, lặng lẽ rút khăn giấy lau đi máu mũi. “Đúng vậy.” Câu chuyện là sự hòa quyện giữa nhị thế tổ lạnh lùng và Tiểu tiên nữ đáng yêu; vì em mà mở đường đoạt đất, cũng vì em mà tạo nên một vùng trời.
Văn án 2: Nghe đồn rằng năm nay ký túc xá nữ không đủ chỗ nên một số nữ sinh phải chuyển đến ở ký túc xá nam. Nhóm nam sinh bỗng chốc im lặng, nhường chỗ cho các cô gái. Quần lót và vớ đã không còn xuất hiện trên hành lang, họ đi lại nhẹ nhàng và nói chuyện cũng không dám lớn tiếng. Vào buổi tối, tất cả đều đắp chăn và nhìn về phía chị Thương, ai dám la hét sẽ bị cả đám châm chọc. Mọi người đều thấp thỏm lo âu, sợ rằng mình sẽ làm các em cô gái mới chuyển đến hoảng sợ. Tối hôm đó, Bạc Diên tắm xong, tay cầm chậu nước, mặc quần CK, nhưng cũng không thể che giấu được cơ bụng sáu múi của mình. Khi vừa bước ra khỏi nhà tắm công cộng, cậu nhìn thấy một cánh cửa phòng ngủ đang mở. Một cô gái nhỏ ló đầu ra, mặc chiếc váy ngủ hoa, tóc mái bằng đen nhánh, đôi mắt to tuyệt đẹp. Kim Tịch, trong vẻ căng thẳng, nói: “Chào bạn học, tôi ở phòng đối diện… Xin hỏi có thể giúp chúng tôi cài đặt bộ định tuyến được không?” “Có thể.” Bạc Diên vừa nói, cái chậu trong tay cậu lặng lẽ dời sang phía trước.