
Tiết Minh Nguyệt
Giới thiệu truyện
Trong một bối cảnh đầy bi kịch và chua xót, nhân vật chính, một cô gái trẻ, bị bán cho Vương mama đầu thôn sau khi bị thương bởi mưu đồ khinh bạc của kẻ khác. Tâm trạng của cô tràn ngập nước mắt, cô khẩn khoản cầu xin Vương mama: "Xin mama đừng bán con vào chốn phong trần, có bát cơm ăn là được, làm trâu ngựa con cũng cam tâm."
Vương mama, với đôi mắt sắc sảo, nhìn cô và đưa ra một gợi ý gây sốc: "Tam công tử Cố gia ở kinh thành bệnh nguy kịch sắp chếch, gả qua xung hỉ cho hắn, con chịu không?" Người phụ nữ này tiếp tục nói thêm: "Nếu sau này hắn mệnh hệ gì, con ít ra cũng là thiếu phu nhân, thủ tiết còn hơn làm xướng kỹ. Nếu con có số hưởng, Tam công tử không chết, hắn cũng chỉ là kẻ tàn phế, chẳng làm khó dễ được con, con cứ việc hầu hạ hắn chu đáo, cũng coi như có chỗ dựa." Cuối cùng, khi cảm thấy bất an, Vương mama thốt lên: "Cây héo chếc cũng là cây, núi hoang vu cũng là núi, con nói có phải không?"
Trong cơn dằn vặt, cô cắn răng và quyết tâm: "Con gả!"