
Tiếng Đàn Sông Trăng
Giới thiệu truyện
Thể loại: Truyện dài, tiểu thuyết hiện đại, bối cảnh thập niên bảy mươi, tình cảm lãng mạn. Tình trạng tác phẩm: Đang sáng tác. Edit Mockup: Hướng Dương. Cre-font: Fanpage Thương – Xương Rồng Xanh.
Nhân vật chính: Anh Ca – Bình Bắc Dĩnh. Khi đêm tối dần buông xuống, những vì sao lấp lánh xuất hiện, bên vệ đường là những ánh đèn chớp nháy, cuối phố vang vọng âm nhạc ồn ào, cùng với những ai đang nhảy múa, hát ca, tất cả tạo nên bức tranh sinh động của đêm khuya. Tuy nhiên, bên trong những góc khuất, ở bên những chiếc bàn, chai rượu ngổn ngang, lại mang cảm giác hiu quạnh và tĩnh lặng.
Âm nhạc lắng lại, những thanh âm cũng dần dịu đi. Bình Bắc Dĩnh cúi đầu xuống bàn, bia rượu nồng nàn khiến đôi mắt anh mờ đi, đỏ hoe. Một người bên cạnh đột nhiên lên tiếng hỏi anh: “Cậu Bình, đêm nay cậu muốn cùng ai thưởng rượu ngắm trăng? Dạo này nhiều cô thơ từ Tây Dương về đẹp lắm.”
“Tôi muốn…” Giọng của Bình Bắc Dĩnh ngả ngớn trong cơn say: “Anh Ca.” Anh Ca, một người như cái tên của mình, với giọng hát trong trẻo như chim sơn ca vang vọng giữa cánh rừng xanh.
Người đẹp như trăng rằm sáng tỏ, lại cũng lạnh lẽo như những cơn sóng vô tận ở biển cả xa xôi. Ở tuổi ba mươi, Bình Bắc Dĩnh quay trở về trấn Tuần Sơn, nơi mà anh từng có những kỷ niệm với bạn cũ. Tại đây, anh vô tình gặp gỡ cô bé Anh Ca, chỉ mới tám tuổi.
Cô bé có đôi mắt to tròn sáng lấp lánh, với gò má phúng phính và khóe miệng nhỏ nhắn, xinh xắn. Chiếc váy màu xanh da trời mà cô mặc đã cũ, phần dưới của váy thì lến lòe với những thớ chỉ tơ. Cô bé chỉ tay lên bầu trời, vui vẻ nói: “Đó là nền trời của trấn Tuần Sơn, bao la rừng núi nơi đây, ấm áp đùm bọc dân trấn trong ánh nắng vàng tinh khiết mỗi buổi sáng.”
Với nụ cười tươi tắn, cô bé tiếp lời: “Chú ơi, quê Anh Ca có nhiều điều lý thú và chứa chan bao cảnh đẹp. Thay vì ở mãi trong dinh thự xa hoa mà buồn tẻ, cớ sao chú không rời khỏi đó để khám phá vẻ đẹp nơi đây?”
Bình Bắc Dĩnh châm điếu thuốc, ánh mắt từ từ hướng về phía xa xăm. Tiếng nói rổn rảng của cô bé cứ văng vẳng bên tai anh, rành mạch từng từ, lời ra lời vào nhẹ nhàng nhưng không để anh ngắt lời. Đáng tiếc là cô bé này không cho anh lấy một khoảng trống nào để chen vào…
Khi đó, một nhà báo từ tòa soạn Kinh tế ở thành phố Hải Đồng đến nhà họ Bình để phỏng vấn. Đối tượng của bài viết lần này là ngài doanh nhân nổi tiếng tại bến cảng đất Dung Lai – Bình Bắc Dĩnh.
“Thưa ngài, ngoài sở thích sưu tầm đồ cổ và rượu quý, ngài còn thích thú với những hoạt động nào khác không?”
“Tôi thích nghe nhạc.”
“Ồ, không biết dòng nhạc mà ngài Bình yêu thích là gì?”
“Chỉ cần là vợ tôi hát, tôi đều thích nghe.”
“Theo ngài, người vợ mẫu mực trong suy nghĩ của ngài là như thế nào?”
Bình Bắc Dĩnh cười lớn: “Như vợ tôi vậy.” Anh Ca, phồn hoa anh nơi đây, chẳng bằng sông Trăng em chờ.