
Tiền Của Bản Cung! Hoàng Thượng, Cút!
Giới thiệu truyện
Nàng thề rằng, nếu biết hắn là Hoàng đế, thì cho nàng một trăm lá gan, nàng cũng không dám tranh chỗ ngồi với hắn. Còn suýt nữa, nàng đã đá cho hắn ngã thẳng xuống hố xí, cuối cùng lại phải hạ thấp mình đứng đây quét lá rơi! Nàng, một sát thủ hàng đầu, trong tâm chỉ có tiền, với tính cách kỳ quái khiến mọi người không khỏi thở dài... Khi không cần nhắc tới tiền, nàng chính là một Tu La khát máu, bình tĩnh, thông minh, và sát thủ giết người không chớp mắt! Còn khi đề cập đến tiền, nàng bỗng trở thành một cô gái ngớ ngẩn, điên cuồng và hung dữ. Mẹ ơi! Ai bảo rằng sau khi xuyên không, sát thủ vẫn có thể kiên quyết và ngang bướng? Đối diện với một vị Hoàng đế nắm trong tay thiên quân vạn mã, ai dám cố chấp, ngang bướng thì đến xem ta nào, thử xem có bị bắn thành con nhím không nhé? Thôi, thôi, ta chỉ mong giấu kín thực lực, sống một cuộc sống yên ổn. Nhưng mà, muốn được thanh nhàn cũng chẳng dễ dàng gì. Ngày ngày, nàng phải quỳ lạy trước các vị chủ nhân; ngày nào cũng bị châm chọc, mỉa mai; lại còn phải cầm chổi quét tới quét lui! F**k! Bà đây — nhịn!!! Vậy mà một chút thù lao khi làm cung nữ cũng bị khấu trừ hết...— Bà nó chứ! Bà đây sẽ liều mạng với các ngươi!
[Trọng điểm]: Nữ cường phá phách, là sát thủ lạnh lùng khát máu, nhưng lại cực kỳ tham lam tiền bạc! [P/s]: Nam chính hoàn toàn sạch sẽ!
[Phần thông minh đấu với nam cặn bã]“Ngày đó, khi ta tới sân bay, đăng ký xong…” cô nàng nào đó đang thuật lại chuyện kiếp trước của mình với tiểu cung nữ. “To gan!” Một tiếng quát khí phách vang lên: “Chỉ là một cung nữ nho nhỏ mà cũng muốn soán vị đăng cơ! Trẫm nhất định phải diệt cả nhà ngươi!” Hắn thật sự muốn xem thử, xem nữ nhân này có bản lĩnh gì! Nàng quay đầu, và đó là Hoàng thượng! Cô nàng nào đó khó khăn nuốt nước bọt: “Cái đó, Hoàng thượng, ý nô tỳ là… là…” Là cái quái gì chứ! Đột ngột, một con gà rừng chạy từ ngự thiện phòng ra, cô nàng nào đó vội vàng phi ba bước thành hai, bắt con gà đó lại, thở phào nhẹ nhõm rồi dẫm lên: “Khởi bẩm Hoàng thượng, là nô tỳ nói dẫm lên con gà này ạ!” ...(*) Ở đây các bạn í chơi từ đồng âm. Từ ‘đăng ký’, với từ ‘đăng cơ’ và từ ‘dẫm lên gà’ ở cuối cùng đều có chung cách đọc là [dengji].
[Phần nam chính phúc hắc] Cô nàng nào đó ngắm nhìn nam tử tuyệt sắc bên cạnh, buồn chán muốn chết, mở miệng hỏi: “Không biết anh đẹp trai được bao nhiêu xuân xanh rồi?” Nhắm mắt, không đáp. Vẫn không ngừng cố gắng: “Không biết chiều cao của mỹ nam là bao nhiêu?” Đôi môi mỏng hơi nhúc nhích, vẫn không nói. “Ta nói này, cái tính cách lạnh nhạt này của ngài, có phải là có người đến cướp đoạt, thì ngài cũng sẽ trực tiếp giao tiền ra không?” Cô nàng nào đó mặt mày nhăn nhó phun phì phì. Nhưng thật bất ngờ, hắn lại mở miệng: “Còn phải xem là ai đã.” Cô nàng nào đó lập tức đưa đầu tới trước mặt hắn: “Nếu là ta thì sao?” Ôi chao, có phải nàng sắp phát tài không? “Ta tình nguyện hiến sắc…” “Mẹ nó, buông ra, buông ra! Bà đây chỉ cướp tiền, không cướp sắc! Buông ra! Tên khốn này thật hiểm độc…”
[Phần tự sướng vô hạn của tác giả] Trong chính văn hứa hẹn sẽ còn hài hước hơn vô vàn so với phần tóm tắt này. Tác phẩm đề cập đến những vấn đề hài hước đến mức điên cuồng, những mối quan hệ yêu hận tình thù, cùng với những âm mưu soán ngôi đoạt vị… rất thích hợp với khẩu vị của mọi loại độc giả.