
Tiệm Bánh Nhỏ Ở Phố Đông
Giới thiệu truyện
Tại một thành phố tuyệt đẹp, bên bờ dòng sông nhỏ, dưới tán phượng già nua, có một tiệm bánh nhỏ mang tên "Đợi người". Tiệm bánh này nổi tiếng với loại trà đặc sắc mang tên "hồng trần". Theo truyền thuyết, hương vị của trà này có thể thay đổi tùy thuộc vào từng người thưởng thức. Bên cạnh loại trà kỳ diệu đó, tiệm bánh còn được biết đến nhờ cô chủ. Một cô gái xinh đẹp, với nét đẹp thoảng chút buồn, thường ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, như đang đợi một ai đó. Tiệm bánh ấy còn có hai người làm việc kỳ quặc, với tính cách độc đáo và niềm đam mê ăn uống mãnh liệt.
Thời gian đã trôi qua rất lâu, đến nỗi tôi không còn nhớ mình đã sống bao nhiêu năm - một ngàn, hai ngàn hay có thể hơn thế. Mọi thứ dường như đã phai nhạt. Hơn năm trăm năm qua, tôi đã đi khắp mọi nơi, đến những vùng đất xa lạ và hẻo lánh, chỉ đơn thuần để tìm lại hình ảnh của một bóng người trong chiếc áo xanh. Một người bạn đã hỏi tôi rằng sau những chuyến đi dài, hình ảnh nào là đẹp nhất trong mắt tôi. Tôi đã cười nhạt, và nói rằng dù cho một ngàn năm nữa có trôi qua, dù cả thế giới có thay đổi, thì hình ảnh đẹp nhất trong cuộc đời tôi vẫn là hình ảnh người áo xanh đánh đàn dưới cơn mưa hoa lê.