
Tịch Mịch Thâm Cung Phi Đề
Giới thiệu truyện
Từ một công chúa không còn được sủng ái, nàng trở thành một phi tử cũng không được yêu thương. Vậy nhưng, giữa Đoản Hoa công chúa và Đoản Hoa phi, lại chứa đựng cả một thời thanh xuân tươi đẹp, ngập tràn sự hồn nhiên không tranh giành, dù cũng mang theo những hoạn nạn khó khăn nhưng cũng không thiếu những niềm vui. Tống Ý Thiên, từ khi kết hôn với Vũ Triều đế Hứa Dĩ Phàm, cuộc đời nàng đã hoàn toàn thay đổi. Nàng giờ đây chỉ biết đến một bộ mặt u ám lạnh lẽo, bởi chính y là kẻ đã cướp đi tất cả của nàng: nước nhà, sinh mạng của dân Trịnh quốc, những người bạn thân thiết từ thuở nhỏ và cả người nàng yêu thương. Tuy nhiên, nàng không thể ngờ rằng, sau khi đoạt đi mọi thứ, y lại để lại cho nàng một cảm giác kỳ lạ. Có những lúc, nàng quên đi thù hận, nhìn y bằng đôi mắt lưu luyến, say mê. Nhưng rồi, nàng đã quyết tâm cả đời này chỉ coi y là kẻ thù.
Cuối cùng, quyết định của Tống Ý Thiên nàng hóa ra lại sai lầm. Đến cuối cùng, nàng nhận ra rằng suốt cuộc đời này, nàng nợ hắn rất nhiều. Đến tận cuối đời, nàng mới hiểu được nàng đã chờ đợi tiếng gọi "Thiên Thiên" ấy biết bao nhiêu. Đến cuối cùng, nàng mới biết rằng y sống là vì một mình nàng.
— ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ —
“Trong mắt nàng dường như chỉ có nỗi hận tột cùng với những việc làm của ta, còn trong mắt ta dường như lại chỉ có mình nàng cùng nỗi hận của ta vì đã quá yêu nàng.”
“Ta là đồ ngốc, đồ đại ngốc mới đi yêu y! Ta không hiểu nổi cái gì đã làm ta thay đổi như vậy. Rõ ràng là ta hận y, nhưng mỗi khi y tức giận ta, mắng nhiếc ta, ta lại rơi nước mắt. Rõ ràng ta hận y, mà bây giờ lại thành ra ta hận chính bản thân ta, vì ta đã yêu y mất rồi.”