
Thủy Tú Sơn Minh
Giới thiệu truyện
Chuyển ngữ: Tiêu nhi + Lệ Lâm
Đêm đông, bầu trời tĩnh lặng khi tuyết đã ngừng rơi, những đám mây tan biến, để lại một vầng trăng sáng chiếu rọi mọi ngóc ngách, xua tan bóng tối và tạo ra một không gian trắng xóa. Cảnh vật hòa quyện trong ánh sáng thanh khiết, mang lại sự bình yên tĩnh lặng.
Trong khoảnh khắc ấy, đột ngột có tiếng ồn ào phá vỡ sự yên tĩnh, ánh đuốc lấp lánh chạy vượt qua bóng đêm. Hơn mười người đàn ông cưỡi ngựa gấp gáp lao tới, tiếng vó ngựa dậm lên tuyết dày nghe như tiếng bướm vụt bay. Các kỵ sĩ là những hán tử lực lưỡng, mặc áo dài màu xanh, vũ khí trang bị đầy đủ và vẻ mặt nghiêm trọng, ẩn chứa sát khí rõ ràng.
Bỗng một luồng sáng bay vọt lên cao, tỏa ánh sáng rực rỡ. Thấy vậy, mọi người lập tức thúc ngựa chạy tới. Khi đến nơi ánh sáng, cảnh tượng trước mắt khiến bọn họ không khỏi hoảng sợ. Trên mặt đất đầy thi thể, dưới ánh trăng, biểu cảm kinh hoàng của những người đã khuất như vương vấn trong im lặng, và máu tươi loang lổ, bốc hơi nghi ngút.
“Đi xuống xem một chút.” Một người lên tiếng ra lệnh.
Thực hiện mệnh lệnh, mọi người nhanh chóng xuống ngựa để kiểm tra xung quanh. Một lúc sau, một người trở về, thông báo với vị phó tổng quản vừa ra lệnh: “Bẩm phó tổng quản, hơn phân nửa là người ‘Phi hổ bang’, bên cạnh còn có mười mấy huynh đệ trong trang chúng ta, đều là thân tín của Địch tổng quản. Nhìn vào vết thương, chắc chắn là do ‘Thiết ưng trảo’ gây ra.”
Phó tổng quản nghe thế, nhíu mày nói: “Chẳng lẽ ‘Phi hổ bang’ đang trộm ‘Trấn hồ’ mà đụng phải ‘Hắc ưng giáo’ ở đây?”
“Vẫn chưa thấy tung tích ‘Trấn hồ’. Phó tổng quản, chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Phó tổng quản trầm ngâm một lúc, “Vẫn là nên báo cáo với Địch tổng quản, để người quyết định tiếp theo.”
Lời vừa dứt, bất ngờ có người hô lớn: “Địch tổng quản! Là Địch tổng quản!”
Phó tổng quản sợ hãi, cuống quýt xuống ngựa và hối hả đi theo hướng phát ra tiếng gọi.
Mọi người vây quanh, nhanh chóng nhường đường cho hắn. Phó tổng quản tiến lên vài bước, và trong đám thi thể hỗn độn, hắn thấy một người cuộn mình trong đó, thân thể phủ một lớp băng tuyết mỏng. Người này cúi xuống, chăm chú quan sát: Chàng trai, tuổi chừng đôi mươi, mặc áo lông chồn tía, đội mũ đại mạo quan, bên hông có bạch ngọc rơi xuống, giày thiếp vàng, tất cả đều thể hiện sự phù phiếm. Tuy nhiên, gương mặt của anh ta lại thanh tú, khí chất phong nhã, không giống người phàm.
“Là Địch tổng quản không sai…” Phó tổng quản mày chăm chú, quay đầu nhìn những người phía sau, “Đã chết chưa?”
Mọi người đều lắc đầu trong nỗi buồn thương. Phó tổng quản chợt cảm thấy bi thương tràn ngập. Họ nhìn nhau một lát, rồi đồng loạt gật đầu.
Phó tổng quản hiểu ý, nghiêm trang gật đầu như một lời đáp lại. Hắn quay đi, nhìn người đang hôn mê, hít sâu một hơi, từ từ giơ tay lên. Hắn tập trung lực lượng vào bàn tay, ánh sát khí chợt lóe lên trong mắt, rồi chậm rãi quát lớn, một chưởng đánh mạnh vào huyệt thái dương của người nọ.
Song, trong tích tắc, cổ tay hắn bị nắm chặt lại. Người đó đã tỉnh dậy, đôi mắt trong trẻo và chính trực nhìn thẳng vào hắn.
Phó tổng quản hoảng hốt, lập tức thu hồi tâm trạng, chuyển sang nụ cười, nói: “Ai nha, Địch tổng quản, ngài tỉnh rồi! Mọi người đều lo lắng gần chết, ta đang định vận công chữa thương cho ngài, bây giờ ngài cảm thấy thế nào?”
Vừa dứt lời, những tráng hán phía sau cũng cười theo, ân cần hỏi thăm.
Người nọ vẫn im lặng nhìn hắn, không nói một lời.
Phó tổng quản nuốt nước bọt, mồ hôi tuôn trên thái dương. Mọi người phía sau cũng lộ sắc mặt xanh xao, tràn đầy lo âu. Đột nhiên, người nọ cúi đầu rồi hắt hơi.
Mọi người đều giật mình, không dám thở mạnh.
Người nọ buông tay Phó tổng quản ra, đứng dậy, nói: “Lạnh. Ta muốn về nhà.”
“A?” Phó tổng quản vừa nghe xong, không thể ngăn vẻ nghi hoặc hiện ra trong tâm trí.
Người nọ không màng đến hắn, tiếp tục bước đi.
Phó tổng quản vội vàng đuổi theo, cười nói: “Địch tổng quản, ngài cưỡi ngựa của ta đi.”
Người nọ lắc đầu, “Không cần.” Hắn nói xong, tiếp tục từng bước tiến sâu trong đống tuyết dày.
“Không cần?” Phó tổng quản càng tỏ ra khó hiểu hơn, chính những tráng hán xung quanh cũng hiện rõ vẻ ngỡ ngàng. Phó tổng quản nghĩ ngợi một lát, quyết định mạnh dạn hô lớn: “Địch Tú!”
Người nọ nghe tiếng, đứng lại, xoay người lại.
Phó tổng quản hít một hơi lạnh, căng thẳng vô cùng. Cả đám người phía sau ai nấy đều toát mồ hôi lạnh. Có người run rẩy bày tỏ: “Phó tổng quản, ngài… ngài đừng đùa, gọi thẳng… gọi thẳng tên Địch tổng quản, kết cục… kết cục ngài phải rõ…”
Giọng nói của phó tổng quản cũng có phần run rẩy, “Đừng… đừng sợ… Ta đoán…”
Hắn còn chưa nói hết câu, đột nhiên nghe người nọ lên tiếng hỏi: “Ngươi gọi ta?”
Phó tổng quản lập tức gật gật đầu.
Người nọ có vẻ hơi nghi hoặc, đợi một lúc lâu nhưng không nghe ai nói. Rồi hắn xoay người tiếp tục bước đi.
Phó tổng quản ánh cười tắt lịm, trong mắt tràn đầy vẻ quỷ quyệt, hắn giơ tay lên, nói với mọi người phía sau: “Không cần đoán. Hắn nhất định là…”
Hắn nhướng mày, ngừng lời, rồi như thể đóng đinh vào điều hắn sắp nói tiếp: “Ngốc rồi!”