
Thượng Thần, Ngài Hạ Lưu!
Giới thiệu truyện
Được xây dựng với phong cách nhẹ nhàng, hài hước và dễ thương, câu chuyện xoay quanh bối cảnh thần tiên và ma quái tu chân. Nhân vật chính, Hào Hành, mang trong mình nguyên thần là củ sen, do đó được gọi là Ngẫu thần. Tám trăm năm trước, Hào Hành đã thầm yêu Mịch Trăn, tiên tử được Tiên mẫu yêu thương nhất. Mịch Trăn không chỉ sở hữu vẻ đẹp tuyệt trần và tiên thuật siêu việt mà còn có tính cách hòa nhã, giúp đỡ người dân vượt qua thiên tai, trở thành thần tượng trong mắt phàm nhân.
Mặc dù nhận được tình cảm chân thành từ Hào Hành, Mịch Trăn lại yêu Ti Cầm, người mà từ nhỏ nàng đã theo học tu tiên. Dù Ti Cầm cuồng vọng và khắt khe với chuyện tình cảm, tới nỗi thậm chí muốn trục xuất nàng khỏi sư môn, Mịch Trăn vẫn kiên định trong tình yêu của mình suốt hàng nghìn năm.
Trong một lần Đông Sơn gặp nạn, Thiên đế đã phái chư tiên đến hỗ trợ Đông Sơn Vương, trong đó có Mịch Trăn. Nàng và Ti Cầm đã ước hẹn rằng nếu nàng có thể khải hoàn và thăng cấp thượng thần, họ sẽ kết hôn. Đáng buồn thay, Mịch Trăn đã gặp tai nạn và bị thiêu cháy, khiến tiên hồn của nàng cũng không còn. Ti Cầm đã tìm kiếm nàng ở Đông Sơn suốt ba trăm năm nhưng vô vọng.
Thật ra, nguyên thần của Mịch Trăn đã tụ lại thành một sợi bấc đèn, từ đó hình thành nên Thái Thường. Hào Hành, khi tình cờ thấy tên Thái Thường tại miếu Nguyệt Lão, vui mừng khôn xiết và quyết tâm mang Thái Thường về để dạy dỗ.
Cuối cùng, Hào Hành buộc phải đấu tranh với tâm lý của mình để cho phép nguyên thần của Mịch Trăn nhập vào Thái Thường, vì nếu không, Thái Thường sẽ chết. Giữa hai mối tình: một ngàn năm với sư phụ Ti Cầm và ba trăm năm với Hào Hành, Mịch Trăn-Thái Thường sẽ chọn lựa như thế nào?
Giới thiệu một đoạn nhỏ:
Thái Thường: “Thượng thần, đêm mai ta không thể giúp ngài đốt đèn.”
Ngẫu thần (lật xem thiên thư): “Vì sao?”
Thái Thường: “Bà trẻ vì ta mà tìm ra được cách tăng cường tiên thuật, ta muốn đi tu hành.”
Ngẫu thần: “Hả? Biện pháp gì?”
Thái Thường: “Để Ti Cầm Đế Quân song tu cùng ta.”
Ngẫu thần (tức giận không nói): “…”
Thái Thường (vò đầu): “Ngài không nói là đồng ý rồi? Vậy đêm mai ta được đi?”
Ngẫu thần (chợt nhớ tới điều gì đó): “… Chờ chút, ngươi có biết song tu là ý gì không?”
Thái Thường: “Không biết.”
Ngẫu thần (đổi giận thành vui): “Ừ, vậy không bằng bản điện tới trước dạy ngươi.… OOXX song tu XXOO…”
Thái Thường (mắt hồng hồng): “Thượng thần… Ngài hạ lưu!”