
Thương Hải
Giới thiệu truyện
Đây là một tác phẩm mở ra con đường mới cho thể loại truyện võ hiệp, một thể loại thường xuyên bị che khuất bởi những tên tuổi lớn như Kim Dung và Cổ Long. Nổi bật nhờ hai tác phẩm là Côn Luân (昆倫) và Thương Hải (滄海), Phượng Ca đã trở thành một trong những cây bút hàng đầu của Thần Châu Tân Ngũ Hiệp khi Tra Lương gác bút và Cổ Long qua đời. Ba trăm năm trước, "Tây Côn Luân", nhân vật Lương Tiêu cùng vợ Hoa Hiểu Sương đã dấn thân ra đại dương. Hai trăm năm sau, Lương Tư Cầm trở về Trung thổ, đánh bại các thế lực, giành lấy quyền lực, phục hồi Hán thất và thống nhất Hoa Hạ. Mặc dù y đã có những thành công vang dội, nhưng sau khi thất bại vì “ức nho thuật, hạn hoàng quyền”, y đã phải chạy trốn đến Tây Vực và chết trong sự ô nhục. Trước khi từ giã cõi đời, y để lại Tây Thành Bát bộ cùng với tám bức họa tượng của tổ sư, cùng di huấn rằng “Bát đồ hợp nhất, thiên hạ vô địch”. Đây chính là bí mật lớn nhất của Tây Thành, và cũng là mầm mống cho những cuộc biến động sau này. Bát đồ hợp nhất sẽ biến thành những gì? Tài bảo? Võ công? Học vấn? Hay thần binh? Hai trăm năm sau, bí mật này dần dần được phơi bày. Liệu tuyệt đại tôn sư, thiếu niên thiên tài, lục đại kiếp nô, bát đại cao thủ là những nhân vật gì? Những nhân vật đó sẽ hiện lên như thế nào trong cuộc chiến đầy kịch tính và rực rỡ này?
Được sáng tác bởi Phượng Ca – một trong năm đại tác gia hàng đầu thuộc thế hệ mới của Trung Quốc đại lục, tác phẩm này mang đậm phong cách độc đáo của tác giả. Phượng Ca, tên thật là Hướng Kỳ Cương, sinh năm 1977 tại Cổ thành Quỳ Châu, Trùng Khánh. Sau khi tốt nghiệp Đại học Tứ Xuyên năm 2002, ông hiện đảm nhiệm vị trí phó tổng biên tập của tạp chí “Kim cổ truyền kỳ – võ hiệp bản”. Dù thường khiêm tốn tự nhận mình chỉ là "tài mọn" và không hài lòng với những gì đã viết ra, ông đã cho ra mắt bộ sách “Côn Luân” xuất sắc và nửa bộ “Mạn Dục Vương Triều” cùng nhiều truyện ngắn khác, thể hiện sự phong phú và tài năng sáng tác của mình.
Thương Hải được xem là tác phẩm võ hiệp thứ hai của Phượng Ca, nối tiếp câu chuyện từ Côn Luân. Trong phần tiếp theo này, Phượng Ca đã tạo ra một thế giới kỳ ảo mới rộng lớn, có thể coi như một phiên bản hiện đại của Sơn Hải Kinh, với “Sơn” là Côn Luân và “Hải” là Thương Hải. Thương Hải là một thiên truyện mà Phượng Ca đã bỏ ra rất nhiều công sức và thời gian, được tham khảo như một tác phẩm vượt trội so với Côn Luân về phương pháp mô tả cũng như những đột phá trong tư duy sáng tạo. Tác phẩm thể hiện một trí tưởng tượng phong phú và sự tráng lệ phi thường. Về mặt võ học và giang hồ, tác giả đưa ra những sáng tạo mới mẻ, không chỉ đơn thuần là một hoặc hai chiêu thức mới của một môn phái, mà là xây dựng toàn bộ hệ thống võ học, cùng với bối cảnh và cách sống trong giang hồ.
So với Côn Luân, sự sáng tạo của Phượng Ca trong Thương Hải đã chuyển từ “ngoại” sang “nội”: Tác phẩm này bổ sung thêm yếu tố huyền bí, trong đó nhiều tình tiết được thiết kế dựa trên cuộc đấu tranh và sự giằng co giữa lý trí và bản chất nội tâm của con người. Tất cả những điều này được miêu tả một cách tinh tế, từ việc mở màn cho nhân vật, các huyền niệm, đến những phát hiện mới và những bước đột phá. Tất cả khiến cho bộ tiểu thuyết võ hiệp này diễn ra một cách nhịp nhàng, khiến người đọc mê mẩn đến quên cả giấc ngủ. Khác với tiểu thuyết võ hiệp truyền thống, nhân vật trong Thương Hải có khả năng siêu cảm quan, vượt ra ngoài những giới hạn vật lý thông thường. Hơn thế, mặc dù vẫn dựa vào võ công làm phương tiện chủ yếu, nhưng nhiều lần, truyện chỉ sử dụng võ công như là công cụ để hiện thực hóa những khái niệm trừu tượng.