
Thuận Tay Dắt Ra Một "Bảo Bảo"
Giới thiệu truyện
Thể loại: Cổ trang, hài
Dịch: Shinku [Tiêu Dao cốc chủ]
Văn Án:
“Sư: nói! là của ai?”
“Tiểu: Sư phụ, cái gì của ai?”
“Sư: Tiểu Tiểu, ngươi còn không biết xấu hổ mà hỏi ta cái gì của ai? Là ai làm cho ngươi lớn bụng?”
“Tiểu: Sư phụ, con mang thai rồi ôi…” Tiểu Tiểu cao hứng nói.
“Sư: Đủ rồi! Tiểu Tiểu, ngươi nói, hài tử này là của ai?” Lão nhân nghiêm khắc hỏi, cắt đứt lời nàng.
“Tiểu: Úi, sư phụ, hài tử là của con hả?” Đôi mắt lấp lánh, Tiểu Tiểu không hiểu mà hỏi. “Hài tử ở trong bụng con, không phải của con thì của ai?”
“Sư: Ta không hỏi cái này, ta hỏi cha của hài tử là ai?”
“Tiểu: Con không biết, con thấy hắn lớn lên rất soái, thân lại trúng mị độc, dù sao con cũng không bị thiệt hại gì, liền thay hắn giải độc…”
“Sư: Ô ô, thân là thần thâu (thần trộm), hắn tuyệt không phản đối việc thuận tay dắt dê, chẳng qua cũng chỉ dắt dê dắt bò mà thôi, dắt thêm một tiểu hài tử thì lại không vui chút nào.”
“Tiểu: Sư phụ, Thấu Tiên (tiên trộm) có phải Thần Thấu tiên tử không? Tên rất có ý thơ nha…”
“Sư: Không phải!” Lão nhân triệt để thất vọng nói, “Thấu Tiên chính là đại tiên mà Thần Thâu dạy ra! Ra ngoài đừng có nói là đồ đệ của ta đấy nhá!”
Nhiệm vụ đầu tiên của nàng là đến hoàng cung trộm tranh, nhưng cuối cùng thì lại hảo tâm vì người khác mà giải độc, thậm chí còn làm cho chủng của người ta cũng bị trộm về, khiến sư phụ tức gần chết. Bốn năm sau khi xuống núi, nàng đến kinh thành ngây người vài ngày thì bị bắt làm thế thân cho người khác, để vào hoàng cung làm Tiên phi.
Tiên phi thì Tiên phi đi, dù tốt hay xấu, nàng cũng có cái chữ giống với tên Thấu Tiên của mình; hơn nữa ba tháng, mỗi tháng lại có một vạn lượng bạc vào túi, cuộc sống như vậy làm sao tìm được chứ? Nàng miễn cưỡng tiếp nhận… Nhưng tên hoàng đế đáng ghét này cứ mang tên Thụy Tiên (thụy = ngủ). Khuê danh của người ta lại gọi là Thủy Tiên cơ mà?
Ngày đầu hồi cung, nàng bị biếm vào lãnh cung, cười cười mà nói, đúng lúc để hoạt động gân cốt. Cơm đưa tới không phải ôi thì cũng là thiu, nàng thét chói tai, kịp thời để phòng mình khỏi quên đi sở trường của mình. Phi tử đến bái phỏng, mang tới một chậu hoa độc, nàng vui mừng đến khóc nước mắt nước mũi, nhưng ngày thứ hai, mặt các phi tử thành đầu heo. Hoàng thượng đến đây nhục nhã nàng, nàng hưng phấn nhào tới, kết quả hoàng thượng lại làm môn thần (thần giữ cửa) suốt cả một đêm.
Thái hậu triệu kiến nàng, phạt nàng trong ba ngày chép trăm lần cung quy. Sau khi trở về, mỗi ngày nàng đều ngủ ngon, cuối cùng chỉ giao ra một tờ giấy… Hết cách, nàng mời các triều thần tới, tổ chức yến tiệc mời chúng phi, khiến nàng biểu diễn tài nghệ lộ ra cái xấu:
“Cầm: Không hiểu.
Kỳ: không biết.
Thư: không học.
Họa: biết xem.
Nữ công: chưa cầm qua kim.”
“Vậy ngươi biết cái gì?”
Nàng vỗ vỗ cái bàn, hét lớn một tiếng: “Mẹ kiếp, các ngươi đừng khinh người quá đáng, cô nãi nãi ta không chơi nữa.” Người bay ra ngoài, một cái nội khố màu vàng bay lên đầu hoàng thượng, một tiếng cười duyên: “Lo trông trừng nội khố của ngươi đi! Thấu Tiên đi đây!” (nội khố: ta nghĩ chắc là đồ lót, hắc hắc).
Hoàng thượng đỏ mặt thiếu chút nữa chui xuống bàn. “Nữ tử đầu tiên ta động tâm, lại phải thay thế muội muội tiến cung. Đáng hận là, chính mình cư nhiên không có đường cự tuyệt. Ba tháng, chỉ ba tháng thôi mà nàng có thể an toàn mà ra không?”
Sau khi ra ngoài, tại sao giữa hai người lại có khoảng cách quá lớn như vậy?
Kỳ cảm thấy: “Một lần thắm người thân, trở lại cứ cảm thấy nàng thay đổi không ít. Mà mùi hương tự nhiên trên người nàng không hiểu sao luôn làm cho hắn thấy thoải mái. Bởi vì nàng đến, Hậu cung mỗi ngày đều phát sinh rất nhiều tình huống. Muốn không để ý đến nàng cũng rất khó. Hảo tâm nhìn nàng đi, cư nhiên dám để hắn làm môn thần cả buổi tối!”
Mấy phi tử đi hầu hạ nàng, ai ai cũng tranh nhau đến đây cáo trạng. Ngay cả một người luôn ăn chay niệm phật như thái hậu, cũng bị nàng làm cho tức gần chết. Ghê gớm nhất chính là, lúc bản thân bắt đầu yêu nàng, nàng lại nói nàng chỉ là khách mời? Ba tháng một vạn lượng bạc so với lương tháng của nhất phẩm đại thần còn cao hơn. Ô ô, vậy trẫm cũng muốn thuê nàng được không? Còn nữa, Điểm Điểm đáng yêu đó rốt cuộc là chủng của ai vậy?
(shinku: trên kia là lời tự bạch của anh hoàng thượng đáng yêu ^^!)
Lân: Một nụ cười thuần khiết, không hề báo trước mà tiến đóng vào tâm điền của mình. Lúc muốn nắm bắt, thì nàng lại trở thành hoàng tẩu của mình. Rõ ràng biết là giả nhưng lại không thể vạch trần. Đến lúc bị chém (trảm), mới biết nàng còn có một Điểm Điểm đáng yêu. Điểm Điểm kia lớn lên có chút giống mình nha, có phải con của mình không nhỉ?
Sóc: Đầu năm nay mấy tên tiểu thâu thật là lớn mật, ngay cả đường đường là vương phủ mà cũng dám xông tới. Muốn nhìn trộm bổn vương tắm chắc? Sau khi bị bắt, cư nhiên dâng đôi môi thơm nóng bỏng lên, ngay lúc bản thân thần hồn điên đảo, dục hỏa thiêu đốt mà lại điểm huyệt mình rồi chạy trốn. Tội nghiệp cho mình chỉ có thể… Cái này, không nói thì tốt hơn. Ta mà cũng dám trêu chọc? Xem ta như thế nào thu thập nàng!
Giới thiệu sơ lược: Truyện này thật sự sẽ khiến bạn cười đến đau bụng. Nữ chủ thông minh, nghịch ngợm, có phần vô sỉ. Nữ chủ 14 tuổi lần đầu đi làm nhiệm vụ, vô tình thấy trai đẹp bị hại hạ xuân dược, nàng đã hy sinh thân mình cứu chàng, còn được khuyến mãi một cái bảo khố, khiến sư phụ hận không thể tử. Ở tuổi 18, với nhiệm vụ tìm papa cho bảo bảo, nàng lăn lộn gian hồ. Nàng cấp thuốc giúp bạn thân kiếm được chồng đẹp trong mộng, ngờ đâu hại người lại thành hại mình; nàng bị trai cấp ăn sạch sẽ, 1 lần – 3 lần – n lần (suốt đời).