
Thuần Phục
Giới thiệu truyện
Hai người đã tiến đến giai đoạn nào rồi nhỉ?
Cái gì cơ?
Ôm, hôn, hay còn gì khác nữa...?
Ôm... nhưng thực ra cũng chẳng phải ôm.
Là sao vậy?
Tô Chỉ cười một cách ngượng ngùng, nâng hai cánh tay lên.
Thế này nè.
Cô vòng tay ra sau lưng cô bạn, nhưng không hề chạm vào bất kỳ vị trí nào trên cơ thể bạn ấy.
Trong gara tối tăm mà không bật đèn, chỉ có tớ ôm chặt lấy anh ấy. Còn anh ấy thì ôm lại tớ như thế này, thậm chí còn chẳng chạm vào tớ.
Tại sao lại như vậy?
Bởi vì anh ấy là chú của tớ.
- Rất nhiều năm sau, hai người lại tình cờ gặp nhau tại một bữa tiệc.
Tô Chỉ gọi anh với vẻ xa cách: Chú Trình.
Ừm.
Trình Hoài Cẩn gật đầu và cứ thế theo dõi cô xoay gót lướt đi.
Không phải trước đây cô ấy đã chẳng chịu gọi cậu là chú sao? Một người bạn hỏi anh.
Trước đây cô ấy thích gọi tôi là Trình Hoài Cẩn.
Hối hận không?
Trình Hoài Cẩn đứng trong gió lạnh thấu xương, cười một cách bất lực.
Hướng dẫn sử dụng:
1. Đôi bên cùng sạch, mối tình đầu của nhau, HE.
2. Chênh lệch tuổi tác, nam hơn nữ mười tuổi.