
Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê
Giới thiệu truyện
Trong một kiếp sống trước, Anna (Macaroni) đã từng phải chịu đựng sự phản bội và mất mạng. Khi tái sinh, nàng mở mắt ra và nhận ra mình đã trở thành Nhị tiểu thư trong phủ Uy Viễn Tướng Quân. Mọi người xung quanh đều biết rằng Nhị tiểu thư thường dễ bị bắt nạt, nhưng không ai hay biết rằng linh hồn bên trong đã hoàn toàn thay đổi, không còn là nàng như trước. Nàng quyết tâm giả vờ yếu đuối để rồi có thể tấn công lại những kẻ cặn bã, giao lưu với các mỹ nam, và trả thù những kẻ thù đã hãm hại mình. Đối với nàng, ai kính nàng một thước, nàng sẽ kính lại một trượng, và những kẻ từng nợ nần phải trả lại vào kiếp này.
Ban đầu, nàng không có ý định yêu bất kỳ ai, cho đến khi gặp được vị tướng công yêu nghiệt, một kẻ có tâm địa độc ác nhưng lại vô cùng chiều chuộng nàng. Cảm xúc của nàng dần bị cuốn vào, bất chấp sự kháng cự.
Đoạn ngắn 1: Tại một buổi yến hội, Hoàng Thượng đã lên tiếng đề cập đến Công chúa đến hòa thân: "Ngồi ở bữa tiệc này đều là các nam nhân tốt nhất ở Hạ Thành ta, không biết Công chúa đã có ý với vị nào chưa??" Công chúa hòa thân nhanh chóng nhìn về phía yêu nghiệt nam nhân, thẹn thùng cúi đầu: "Bổn Công chúa nguyện cùng Thừa Tướng *cầm sắc hòa minh."* Mỗ nữ ném cho nam nhân yêu nghiệt một ánh mắt khinh miệt: "Đều là tại khuôn mặt họa thủy của ngươi chọc đến chuyện tốt, khiến ta phải tốn sức dẹp đi mấy lạng hoa đào này." Đôi mắt nam nhân yêu nghiệt nhìn nàng với vẻ vô tội, đầy đáng thương: "Cái gì vi phu cũng không biết." Hoàng Thượng hỏi mỗ nữ: "Thừa Tướng Phu nhân, ngươi thấy thế nào??" Mỗ nữ đứng dậy, lớn tiếng khẳng định: "Nam nhân của ta, người khác chớ có nhúng chàm."
Đoạn ngắn 2: Nam nhân yêu nghiệt dựa người lên giường với tư thế quyến rũ, nhẹ nhàng nói: "Đến đây, đêm nay vi phu nhất quyết không chạm vào ngươi." Nàng, chân không trốn ở một góc phòng, nhìn phong cảnh tuyệt mỹ trên giường mà không thể cưỡng lại, nghi hoặc hỏi: "Thật??" Hắn gật đầu một cách chân thành. Nàng ngoan ngoãn tiến lại gần, nhưng chỉ vừa đến gần, nàng đã cảm thấy một cơn khí tức nguy hiểm bao phủ, chưa kịp trốn chạy thì hắn như con sói đói lao vào nàng. Sau một hồi dây dưa, nàng kiệt sức nằm trên người hắn, dùng ngón tay ngọc thon dài chọt chọt vào làn da trắng như tuyết của hắn, hỏi: "Trong mắt ngươi, ta là cái gì??" "Là thịt trong lòng." Hắn không ngần ngại trả lời. "Gạt người." Nàng quay mặt đi chỗ khác. Hắn đặt một nụ hôn nhẹ lên giữa trán nàng, sau đó nhìn vào mắt nàng và nói: "Không có ngươi, trong lòng giống như bị người cắt đi thịt, trống rỗng, cho dù sống sót cũng chỉ là cái xác không hồn, tịch mịch cả đời."