
Thư Tình Không Tên - Mạnh Ngũ Nguyệt
Giới thiệu truyện
Trong những năm tháng thanh xuân, Ôn Sơ Nịnh âm thầm dành tình cảm cho Trần Nhất Lan, nhưng những rung động trong lòng cô được cất giấu rất kỹ lưỡng. Bên nhau lớn lên, cô chỉ dám giữ danh nghĩa bạn bè để lặng lẽ ghi nhớ mọi sở thích và thói quen của cậu. Khi đến được thời điểm tốt nghiệp, Ôn Sơ Nịnh lặng lẽ viết một dòng ước nguyện trên Weibo: “Mong TNL công thành danh toại, cầu cho cậu ấy những tháng ngày bình an… Giá mà cậu cũng thích tớ thì tốt biết bao.”
Về sau, tại Thế vận hội Olympic, Trần Nhất Lan đã giành huy chương Vàng, phá kỷ lục cá nhân trong nội dung 400m hỗn hợp. Thanh niên bước ra từ làn nước, với thân hình khỏe mạnh và làn da trắng trẻo, vẻ đẹp tuấn tú của cậu đã khiến không biết bao khán giả phải ca ngợi trong sự mê đắm. Sau trận đấu, phóng viên đã tranh nhau để thực hiện phỏng vấn, trong đó có câu hỏi về chuyện tình cảm cá nhân của cậu. Trần Nhất Lan chỉ đơn giản đáp lại: “Có thích một người rồi.”
Cộng đồng mạng lập tức không ngừng truy tìm thông tin, nhưng chỉ phát hiện được tài khoản phụ của Trần Nhất Lan từng like một loạt ảnh. Gương mặt Á Đông nổi bật xuất hiện trong một hội nghị giao lưu quốc tế, với giọng nói truyền cảm và phong thái tự tin. Trên thẻ công tác có ghi: Phiên dịch cabin, Ôn Sơ Nịnh. Họ đã phát hiện ra Weibo cũ của nữ thần, và mới hay rằng cô gái ấy từng có một người trong lòng.
Khi Ôn Sơ Nịnh xem đoạn phỏng vấn Olympic vào ban ngày, cô đã nghĩ rằng mình đã vỡ mộng và quyết định xóa đi bài đăng Weibo thời trẻ dại. Thế nhưng, đột nhiên cô nhận được tin nhắn từ một tài khoản phụ: “[Thật ra TNL lúc nào cũng thích em.]” Ôn Sơ Nịnh ban đầu nghĩ rằng đây chỉ là trò đùa, nhưng khi mở Weibo vào ngày hôm sau, cô không khỏi ngỡ ngàng khi thấy tài khoản ấy đã có dấu tick Vàng: Quán quân Olympic Trần Nhất Lan.
Cư dân mạng đồng loạt thốt lên: “!! Á đù!! Cặp đôi thanh mai trúc mã yêu thầm nhau cuối cùng cũng thành đôi rồi kìa!”— Dù sao cũng là em, người đã nhớ sinh nhật của anh, sẵn lòng trèo đèo lội suối vì anh, và luôn cất giấu tình yêu mãnh liệt bên cạnh anh. Tuổi trẻ ấy thật tuyệt đẹp, như mùa xuân tràn đầy tiếng chim ca cỏ biếc, chỉ một nụ cười nhẹ cũng đủ khiến anh say mê suốt mười năm dài.
— Ôn Sơ Nịnh là cô gái tôi đã thích suốt mười năm. By Trần Nhất Lan.