
Thứ Nữ Nàng Ấy Muốn Tranh Sủng
Giới thiệu truyện
Ta và đích tỷ cùng được ban cho Tấn vương. Nàng làm trắc phi, trong khi ta chỉ là một thị thiếp. Nàng ta nói: “Ta và Vương gia là tình sâu nghĩa nặng từ nhỏ, không giống với đám nữ nhân chốn hậu viện này.” Khi Lưu trắc phi bày mưu để kéo Tấn vương đi, nàng ta cảm thấy hụt hẫng, nhưng do sĩ diện không cho phép, nàng không thể tự hạ mình mà tranh sủng. Với tư cách là thị thiếp, ta không có gì để giữ thể diện, vì vậy ta đã cầm cây trâm của nàng ta để tìm Vương gia.
Đêm đó, Vương gia trở về cung và cùng nàng ta động phòng hoa chúc. Sau khi mọi chuyện kết thúc, đích tỷ trách móc ta: “Ngươi không cần làm những chuyện khiến Vương gia khó xử, còn gây thù chuốc oán với các phi tần khác.” Chẳng bao lâu sau, Tấn vương đăng cơ và phong cho nàng ta vị trí thấp hơn Lưu quý phi.
Trong ngự hoa viên, ta nhân cơ hội thay nàng ta lên tiếng đối đầu với Lưu quý phi: “Đích tỷ của ta không tranh không giành, mong quý phi đừng quá đáng.” Lưu quý phi muốn dùng gậy phạt đánh ta, nhưng đích tỷ lại lạnh nhạt đáp: “Dư quý nhân nói năng hàm hồ, không biết tôn ti, phạt là phải.” Nhóm thái giám vốn tay nặng chân thô, thấy không ai lên tiếng cầu xin cho ta, bèn thuận theo sự sắp đặt của Lưu quý phi mà đánh ta đến chết…