
Thời Gian Làm Nên Tình Yêu
Giới thiệu truyện
Thể loại: hiện đại - trùng sinh - sủng. Trong một cuộc sống mới, tôi vô tình trở thành cô em gái nuôi bé nhỏ đồng thời là vợ của một tổng giám đốc điển trai, tài giỏi. Chủ nhân trước của cơ thể này là một bệnh nhân mắc bệnh tim, vì vậy tôi được anh trai chăm sóc từng li từng tí. Thật tuyệt vời! Tuy nhiên, càng về sau, ánh mắt của anh trai nuôi dành cho tôi trở nên lạ lùng, có vẻ như điều ấy đã vượt ra ngoài mối quan hệ anh em thông thường.
Trích đoạn 1. Anh trai nuôi: "Nhạn Hi, anh xin lỗi, anh chỉ xem em là em gái!!!"
Tôi cười lớn đầy phấn khởi: "Há há há, thật vậy á? Vậy thì có gì mà phải xin lỗi, anh xem tôi là em gái, tôi mừng lắm chứ!"
"Nhạn Hi... Em." Anh trai nuôi bỗng nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét.
Trích đoạn 2. Tôi đứng bên cạnh cây hoa trúc đào mà mình đã tự tay trồng trong suốt ba tháng kể từ khi tỉnh dậy trong cơ thể này. Hôm nay, cuối cùng nó cũng nở hoa, tôi vui vẻ búng búng ngón tay vào đó, miệng thì cười ý nhị.
"Nhạn Hi, sao em lại búng đoá hoa? Không sợ nó sẽ dập cánh hoặc rụng à?" Anh trai nuôi từ phía sau bước đến, nở một nụ cười kỳ lạ.
"Anh trai nuôi, hi hi, có gì phải sợ chứ? Nếu đoá này rụng thì còn đoá khác nở mà!" Tôi lướt ánh mắt qua anh, rồi lại chăm chú búng đoá hoa, tâm trạng vui vẻ nói.
"Nhạn Hi, nhìn vào anh." Anh khom người xuống để mặt đối mặt với tôi, tay giữ đầu tôi một cách nhẹ nhàng, rồi nói một cách chậm rãi và rõ ràng: "Nhạn Hi, ANH YÊU EM." Anh cúi người xuống gần tôi hơn. "Anh yêu em, nên... Em phải gọi anh là chồng, không được gọi anh trai nuôi nữa!"
#bùm. Đầu tôi như vừa bị một quả bom nổ tung, nhịp tim đập nhanh khiến tôi không thể thở. Bầu trời, mặt đất, và khuôn mặt của người đứng trước mắt tôi dần dần mờ đi... và rồi, tất cả chìm vào một mảng tối đen. Tôi... Tôi ngất xỉu rồi!!!!