
Thoáng Như Hôm Qua
Giới thiệu truyện
Editor: Thanh Huyền
Trong khoảng thời gian này, cuối cùng tôi cũng mơ thấy Thận Vi. Hình ảnh của anh hiện lên đúng khoảnh khắc chúng tôi gặp nhau lần cuối, khi anh diện bộ đồng phục học sinh màu tối, được là phẳng phiu, các nút áo lấp lánh ánh sáng kim loại. Anh đứng ở đầu đường, khẽ mỉm cười nhìn tôi, dò xét cơ thể và chìa tay ra; vẻ ngoài của anh trông thật chân thành, đặc biệt là cặp mắt xếch, hẹp dài và sáng rực, con ngươi sâu thẳm khiến tôi không thể rời mắt. Khi anh mỉm cười, cảm xúc trong tôi dâng trào như bị mê hoặc, vì thế tôi liền nhảy một bước về phía anh và cũng giơ tay ra.
Thế nhưng, không biết tại sao, trong chớp mắt, một tiếng ồn ào vang lên bên tai tôi, như một cơn bão dữ dội. Khi tôi nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy vô số học sinh đang diễu hành, nhanh chóng di chuyển qua lại, như một dòng nước cuồn cuộn, khiến tôi và anh bị tách ra. Tôi gọi tên anh nhưng không thể phát ra âm thanh, sự lo lắng khiến đôi mắt tôi ứa lệ, mờ mịt chờ đợi để nhìn thấy đôi mắt ấy một lần nữa. Nhưng âm thanh súng đạn lại vang vọng bên tai, khi tôi cúi nhìn xuống, chỉ thấy trên mặt đất máu chảy thành dòng.