
Thiêu Hủy (Burn)
Giới thiệu truyện
Người dịch: Se Sẻ Nâu
Anh làm cô tức điên lên, cô quát: “Đồ dở hơi vụng về.” Sau đó, cô mang mặt nạ trở lại, quay lưng về phía Cael, và bơi nhẹ nhàng trong làn nước. Dù nước vây quanh tai, nhưng cô vẫn nghe thấy tiếng cười của anh, ngay trước khi tiếng bắn tóe nước bị dập tắt, điều đó khiến cô nhận ra rằng anh đang tham gia cùng cô.
Cô nổi trên mặt nước, không cử động, không khuấy nước, chỉ đơn giản là ở đó. Cô khao khát được tin tưởng Cael, cô thèm khát được tin tưởng. Liệu đó có phải là một yêu cầu quá lớn không? Khi nổi lên trên mặt nước, cô vươn tay về phía những con cá đầy màu sắc đang bơi lội xung quanh mình. Cô để bản thân thả lỏng và chỉ trôi dạt theo dòng nước. Đó là cách tốt nhất để cô ngừng lo lắng và suy tư.
Tuy nhiên, vấn đề là khi cô hạ thấp sự cảnh giác, những ký ức cũ lại đột ngột ập đến, khiến cô cảm thấy tuyệt vọng một lần nữa, và niềm tin lại bị tổn thương thêm lần nữa. Thật bất ngờ, ký ức của cô quay về nhanh chóng và dễ dàng đến vậy. Cô không hề hay biết rằng mình đã mang theo những nỗi đau của sự phản bội trong suốt những năm tháng qua nặng nề đến thế nào. Cô luôn chuẩn bị tinh thần cho những tổn thương, cho sự lợi dụng, và điều đó đã giữ cô xa rời những mối quan hệ thân thiết với bất kỳ ai, ngoại trừ những người mà cô thật sự tin tưởng như Syd và Al.
Cô không cho phép bất kỳ ai khác lại gần, không bao giờ để bản thân đủ yếu mềm để cho phép ai đó có khả năng làm tan vỡ trái tim mình. Không một người đàn ông nào, không một người bạn nào…