
Thiêu Bất Tận (Chẳng Cháy Hết)
Giới thiệu truyện
“Những kẻ ngồi xe lăn là những kẻ vứt đi, không đáng để yêu thương.” Một lần, tôi đã có một ảo giác, cho rằng Thương Mục Kiêu cũng chia sẻ suy nghĩ đó... Cuối cùng, cậu ta cũng đã chấp nhận điều đó. Ngôi nhà cũ của tôi, ngọn lửa không thể thiêu rụi hết mọi thứ (*), còn cậu ta thì tỉ mỉ lập ra kế hoạch để lừa gạt và chế giễu tôi.
*** Cơ thể con người là đại diện cho thế giới, điều khiển bởi những ham muốn sâu xa bên trong. Những ham muốn đó được thúc đẩy bởi ý chí. Ý chí lại chuyển tải ham muốn qua cơ thể, tác động đến thế giới xung quanh chúng ta. Khi thế giới của bạn trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết chỉ nhờ sự xuất hiện của một người, bạn nên cảnh giác, vì đó có thể là dấu hiệu cho sự suy sụp của ý chí.
CP: Thương Mục Kiêu x Bắc Giới, bất cần đời sinh viên niên hạ công x thanh lãnh lý trí phó giáo sư xe lăn thụ (*): lửa thiêu chẳng cháy hết (dã hỏa thiêu bất tận), cũng là tên truyện, một câu trong bài thơ Thảo của Bạch Cư Dị, lấy cảm hứng từ hình ảnh cỏ dại kiên cường, dù bị thiêu đốt nhiều lần, mầm sống vẫn còn đó, chỉ chờ đợi mùa xuân để tái sinh.