
Thiết Cốc Môn
Giới thiệu truyện
Trong cơn gió lạnh buốt, trên sườn núi hoang vu, xuất hiện một thiếu niên anh tuấn với nét mặt mang vẻ phong trần như một lãng tử giang hồ, đang lao mình về phía vực thẳm. Có vẻ như gã đang có ý định tự tử? Phía sau, một đại hán đuổi theo sát nút, miệng hét lớn: “- Văn Bình! Ngươi chạy đâu thoát!”
Chàng thiếu niên đẹp trai, tên gọi Văn Bình, với vẻ mặt thống khổ, lên tiếng: “- Sư huynh! Sư huynh còn đuổi theo ta làm gì?”
Đại hán, Triệu Chấn Cương, quát lớn: “- Súc sanh! Đã phạm trọng giới sư môn, còn không chịu quỳ xuống để nhận lãnh hình phạt.”
Văn Bình chấn động, tâm trí tối tăm như mày mặt, chàng tự nhủ: “Ta đã quyết ý muốn chết, tội gì còn phải chịu lãnh hình phạt cho nhục nhã?” Nghĩ đến đó, chàng gắng gượng lùi ra phía vực thẳm trên triền núi.
Bất chợt, từ phía sau vang lên một tiếng cười khanh khách, rồi một bàn tay như móc sắt nắm chặt lưng chàng, bỗng nâng bổng lên và quăng xuống đất. Triệu Chấn Cương không bỏ lỡ cơ hội, lẹ làng điểm vào bảy huyệt yếu của Văn Bình, khiến chàng cảm thấy như hàng ngàn con kiến đang cắn xé nội tâm, chàng vừa kêu la vừa than thở: “- Sư huynh! Chúng ta đều là đồng môn cốt nhục, anh nỡ nào dùng ‘Thất Âm tuyệt huyệt’ để đối xử như vậy...”
Triệu Chấn Cương gằn giọng “hừ” một tiếng, đá Văn Bình bật ngửa, ánh mắt oán hận và ganh tị nhìn chàng, miệng nhếch lên nụ cười đắc ý. Nhìn thấy hành động của sư huynh, Văn Bình chợt nhận ra điều gì và vội nói: “- Sư huynh ngươi...” Nhưng khi chưa nói hết, nỗi đau từ nội tâm khiến chàng không thể tiếp tục, mồ hôi đổ đầy trán, chàng thảng thốt kêu: “- Sư huynh! Nếu tiểu đệ có điều gì không phải... mong... Sư huynh nể mặt ân sư, cho tiểu đệ được chết mau lẹ.”
Triệu Chấn Cương cười nham hiểm: “- Ngươi định chết cho yên thân cũng không khó, nhưng phải theo lời sai khiến của ta!”
Văn Bình, không còn cách nào khác, đành gật đầu đồng ý. Chấn Cương cười khẩy, đưa tay vỗ nhẹ vào lưng chàng để sự đau đớn của chàng tạm thời ngừng lại, rồi rút một tờ giấy từ trong áo ra, chìa ngay trước mặt Văn Bình, trầm giọng: “- Ngươi cứ theo văn tự trên giấy này, tự tay chép sang một tờ khác, ta sẽ cho ngươi chết được toại nguyện.”
Văn Bình chăm chú xem qua tờ giấy, bỗng sắc mặt tái mét, đôi mắt lửa bừng bừng nhìn vào Triệu Chấn Cương, miệng định cất lời nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Chấn Cương cười nhạt: “- Ta muốn ngươi viết tuyệt mệnh thư này, chẳng qua là nghĩ đến tương lai của sư muội, nếu ngươi không chấp nhận thì ta cũng không miễn cưỡng, ha... ha... vậy thì cho ngươi nếm lại mùi ‘Thất Âm tuyệt huyệt’ sau bảy ngày thây ngươi sẽ được mang về trình báo cho ân sư.”
Văn Bình nghe xong, đột nhiên cất tiếng cười như điên cuồng. Triệu Chấn Cương lạnh lùng không thèm để tâm, từ từ cất giấy vào người, chuẩn bị ra tay điểm huyệt. Văn Bình ngừng tiếng cười và lớn tiếng nói: “- Thì ra ngươi đã biết ân sư định gả Quỳnh muội cho ta, đồng thời cho ta chấp chưởng môn hộ, vì vậy mà ngươi cấu kết với giang hồ đại đạo để ám hại ta cùng Quỳnh muội, giờ lại bức ta phải viết tuyệt mệnh thư đặng tự do ép buộc Quỳnh muội, hừ! Ngươi mới thật là kẻ lòng người dạ thú.”
Chấn Cương để cho chàng nói hết, mới lạnh lùng gằn từng chữ: “- Ngươi có viết hay không thì nói mau?” Tay ông bắt đầu ấn vào các huyệt đạo của chàng. Văn Bình, quen với hình phạt độc ác này, lo sợ: “- Thôi được! Ta sẽ theo lời ngươi mau đem giấy mực ra đây.”
Chấn Cương mỉm cười đắc ý, lập tức lấy giấy viết bày ra, đoạn đỡ Văn Bình ngồi dậy. Vũ Văn Bình thở dài, ngay lập tức chép theo lời sư huynh. Khi xong xuôi, chàng ném cây viết, nghiến răng kèn kẹt nói: “- Hôm nay cho ngươi toại ý, nhưng sau này xem ngươi chết bằng cách nào cho biết.”
Chấn Cương cầm tờ giấy, xem một lượt rồi cẩn thận gấp lại cho vào áo, thò tay nắm lấy Văn Bình, giơ bổng lên, cười lớn nói: “- Ta chỉ cần biết hiện giờ, sau này ra sao? Ha ha... ngươi cũng chẳng thấy được!” Lời vừa dứt, ông ta đã quăng Văn Bình lên không trung, lớn tiếng quát: “- Sư đệ, ngươi về Tây phương chầu Phật đi, sư huynh đưa ngươi một đoạn đường.”
Với một cú đánh nhanh như chớp, chỉ còn tiếng kêu thảm thiết của Văn Bình vang lên, thân hình chàng rơi xuống biển sâu, biến mất giữa sóng nước. Triệu Chấn Cương nhìn theo, chờ cho bọt nước tan dần, mới ngửa mặt cười đắc thắng, rồi quay bước hướng về hang đá. Trong khi sóng vẫn gầm gừ, gió vẫn thổi, vầng thái dương vẫn dửng dưng, không ai hay biết rằng nơi đây vừa diễn ra một cuộc thanh toán tàn nhẫn.