
Thiên Tài Ngục Phi
Giới thiệu truyện
Thể loại: Xuyên không, dị giới, nữ cường, sủng
Nàng - Tiêu Nguyệt - là một đứa trẻ từng bị bỏ rơi, từ nhỏ được một sát thủ nhận nuôi và dày công chăm sóc. Dưới sự bảo bọc của hắn, nàng xem hắn như cha, như mẹ, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, nàng biết rằng nàng còn coi hắn là một người đàn ông. Sau mười năm sống dưới sự chở che của hắn, nàng đã trở thành một sát thủ xuất sắc, nhưng đôi tay của nàng chưa từng nhuốm máu. Hắn mãi mãi bảo vệ nàng dưới đôi cánh của mình.
Khi nàng nhận nhiệm vụ đầu tiên - ám sát chính cha mẹ ruột của mình, câu hỏi lớn hiện lên trong lòng nàng: Tại sao hắn lại giao cho nàng một nhiệm vụ khó khăn như vậy? Tại sao hắn lại để nàng biết sự thật đau lòng này? Nỗi tức giận và sự căm hận hướng về hắn nhất thời chiếm lĩnh nàng. Vào ngày thực hiện nhiệm vụ, khi nàng hiểu rõ góc khuất của nó, nàng cảm thấy hối hận khi chứng kiến hắn hi sinh ngay trước mắt nàng - hình ảnh hắn ngã xuống trong vũng máu khắc sâu vào lòng nàng.
Bão tố phẫn nộ trong lòng nàng nổi dậy, sức mạnh mãnh liệt thôi thúc lôi kéo nàng, cơ thể nàng ngập tràn linh lực huyết sắc, nàng tàn sát không chút thương tiếc. Sau khi mọi chuyện kết thúc, tâm mạch của nàng bạo tạc, dẫn đến cái chết. Lúc ngã xuống, nàng vĩnh viễn ôm chặt lấy hắn, từ bỏ cuộc sống cùng với mong muốn tiêu diệt mọi thứ. Tuy nhiên, ông trời không để nàng ra đi dễ dàng, mà cho nàng một cơ hội sống lại. Lần này, nàng không phải tiểu thư của một gia đình quyền quý, hoàng hậu của một vương quốc mạnh mẽ, cũng không mang thân phận hiển hách nào, mà chỉ là con của một tù nhân.
Liệu số phận có cho nàng cơ hội tái ngộ với hắn không? Liệu nàng có được hạnh phúc? Phong Huyền xin giới thiệu đến mọi người một bộ truyện xuyên không đầy cuồng ngạo, đặc biệt không có sự tranh đấu nội bộ trong gia tộc mà nữ chính bị khi dễ. Nàng sẽ luôn cao ngạo, giữ được nét kiêu hãnh cho đến cuối cùng. Nhưng ẩn sâu trong cái vẻ cao ngạo đó là một tâm hồn yếu đuối đầy tình thương. Nàng yêu thương mọi người, nhưng lại tàn nhẫn với kẻ thù của mình.
Trích dẫn:
Trích dẫn 1: Tiêu Nguyệt khập khễnh bước lại chỗ của Tiêu Dật, thận trọng ôm chàng lên như ôm một món trân bảo. "Xin lỗi...." Huỳnh Thế Khanh thấy thế cũng không ngăn cản, lẳng lặng nhìn hết thảy. "Xin lỗi chàng, ta sai rồi." "Xin lỗi chàng, xin lỗi ..... ta sai rồi." Tiêu Nguyệt nỉ non bên tai Tiêu Dật, một dòng huyết lệ chảy ra, bắt đầu toàn thân Tiêu Nguyệt hiện lên một vầng sáng đỏ, tần sáng dần khuếch tán, bao bọc kể cả Tiêu Dật.
Trích dẫn 2: Tiêu Nguyệt lẳng lặng đứng nhìn mọi thứ diễn ra trước mắt, nàng không hề hoang mang hay lo sợ như mọi người nghĩ. Tay nàng nâng lên, luồng huyết sắc linh lực bao trọn lấy tay của nàng. Phía sau lưng nàng, một huyết sắc linh dực dần hiện lên, nàng huyền phù trên không trung chờ đón đòn công kích từ ả ta. Mộ Dung Tĩnh nhìn thấy Tiêu Nguyệt huyền phù trên không trung đầy căm tức, ả không thể chấp nhận hào quang của ả bị cướp lấy dễ dàng như vậy. Lôi linh lực tập trung về phía hai bàn tay, ả sẽ sử dụng sát chiêu của mình để giết luôn Tiêu Nguyệt. "Tiêu Nguyệt, ngươi đi chết đi. Thập Nhất Lôi Chưởng." Mười một huyễn ảnh chưởng lôi linh lực gộp thành một hay về phía Tiêu Nguyệt, đang khi mọi người nghĩ rằng Tiêu Nguyệt sẽ hương tiêu ngọc vẫn thì nàng nhếch miệng cười mỉa mai. "Mộ Dung Tĩnh, ngươi quá xem thường ta rồi."
Trích dẫn 3: "Mọi người luôn gọi ta là Hiên Viên Dật, tứ vương gia nhưng ta không thích thân phận này. Ta thích làm đoàn trưởng của Huyết Sát đoàn - Tiêu Dật thần bí thì hơn." Nam tử một thân bạch y đứng đó mỉm cười nhìn về phía Tiêu Nguyệt, hắn đã nghĩ rằng nàng sau khi biết được sự thật thì sẽ trách mắng hắn nhưng nàng lại không làm vậy. Tiêu Nguyệt lao về phía Tiêu Dật, nàng ra sức ôm thật chặt. "Dật, tại sao lâu như vậy mới nói cho ta biết?"