
Thiên Lý Khởi Giải
Giới thiệu truyện
Thể loại: Hiện đại, ấm áp, ngược tâm, khắc cốt ghi tâm
Editor: Lưu Thuỷ
Beta: Phúc Vũ
“Lại nghe khúc hát này đi,” là lời mà Dĩ Thành đã nói với Thiên Việt. Thiên Việt đã lắng nghe một cách chăm chú, cảm nhận từng âm điệu và thấy rằng nó thật êm tai, nhưng bên trong cậu lại dấy lên một cảm giác không mấy vui vẻ. Dĩ Thành vòng tay ôm lấy Thiên Việt, ân cần vỗ về cậu, vẫn giữ nguyên sự dịu dàng: “Không liên quan tới chúng ta.”
Khúc hát ấy từ đó đã trở thành dấu ấn trong lòng Thiên Việt; không cần phải hồi tưởng, nhưng nó đã ăn sâu không thể nào quên. Có những khóa nào có thể giam giữ những lời hứa? Để bảo tồn bao nhiêu ân cần từ người? Có khúc ca nào có thể ngân vang mãi mãi cho đến khi thời gian phủ một màu bạc lên mái tóc xanh? Liệu người có còn nhớ không?
Tình nhân luôn nồng nàn, thắm thiết, trong những lời thề vẫn luôn hướng đến việc trọn kiếp trọn đời. Nếu ta khao khát một thứ vĩnh cửu, cuối cùng thì người có thể ban tặng cho ta bao nhiêu năm? Nhưng hoa nở rồi cũng sẽ tàn, chim bay xa thì cũng sẽ mỏi mệt. Nếu thanh xuân chỉ là khoảnh khắc, người mà ta yêu thương nhất rồi sẽ phải chia xa. Tất cả chúng ta đều đang tìm kiếm một mùa xuân bất tận, đều kỳ vọng vào một lời thề trường tồn. Thế nhưng, giấc mơ đẹp dễ dàng tan biến, sắc đẹp cũng sẽ phai nhạt. Cuối cùng, chỉ còn lại những giọt lệ và ánh mắt nghẹn ngào nối lại những nhung nhớ.