
Thiền Của Tôi
Giới thiệu truyện
Dịch giả: Nguyễn Lệ Chi
Năm xuất bản: 2007
Đánh máy: Monica84
Coco trong Thiền của tôi được Vệ Tuệ khắc họa một cách tự nhiên, chân thật, như thể chính tác giả đang viết về bản thân mình. Coco ra đời trong một ngôi chùa nhỏ, xinh đẹp và yên tĩnh, với pháp danh “Trí Tuệ”. Cô lớn lên khỏe mạnh, vui vẻ, xinh đẹp và thông minh, luôn được mọi người yêu quý. Trong quá trình trưởng thành, Coco trở thành một cô bé ngỗ ngược, sống thật với bản năng và tài năng của mình, được mệnh danh là một “người đẹp nhà văn theo hình thái lãng mạn”. Vệ Tuệ đã khắc họa hình ảnh của Coco như một người phụ nữ thành công, nổi tiếng, đầy say mê với cuộc sống tự do và bản lĩnh tuyệt vời.
Coco sống và yêu trong bối cảnh nhộn nhịp của New York, nơi mà Muju là nguồn động lực giúp cô từ bỏ rượu, thuốc lá và thuốc ngủ. Anh không chỉ hướng dẫn Coco phương pháp thiền định mà còn cùng cô trải qua những “giấc mộng dưới ánh trăng lạnh lẽo, yêu thương nhau trong ánh dương và phong ba, cùng cãi nhau, cười lớn, kêu gào”. “Tình dục trên người anh vẫn là một thứ mang hình thức tôn giáo, một niềm tin vốn có trong tôn giáo phương Đông, thuần khiết và mê hồn, mang cả đặc trưng mỹ học của chủ nghĩa thần bí. Nhưng đối với tôi, sáng tác và giao tiếp xã hội có thể giúp tôi cảm nhận được sự tồn tại của mình khi làm người. Tình dục, nhất là tình dục kết hợp với tình yêu có thể khiến tôi cảm nhận được sự tồn tại khi làm phụ nữ."
Thế nhưng, Coco lại bị cuốn hút bởi vẻ lãng mạn và những lời mật ngọt từ Nick. Cuối cùng, cô quyết định chia tay cả Nick và Muju, trở về Thượng Hải. Ở nơi xa hoa này, nỗi cô đơn bao trùm khiến cô dễ sa ngã vào những thói quen xấu trước đây, nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy bơ vơ, bất định vì thiếu vắng Muju. Quyết tâm tìm lại chốn bình yên của ngày thơ ấu, cô quay về ngôi chùa nơi mình sinh ra, để khám phá về cuộc sống và học hỏi “Thiền”.
Trong Thiền của tôi, Vệ Tuệ thường mở đầu mỗi chương bằng những danh ngôn, những câu nói trong kinh dịch... Song song cùng với câu chuyện tình yêu sâu sắc, cảm xúc và dày vò, tôn giáo cùng với “Thiền” được lồng ghép tinh tế trong từng suy nghĩ, hành động và lời nói của các nhân vật. Thời gian trôi qua, tình yêu sẽ phai nhạt, và con người đôi khi nhận ra sự cô đơn tột cùng trong cuộc sống này. Có một niềm tin để tiếp tục sống, có một người để trao gửi yêu thương và chờ đợi... Phải chăng, ý nghĩa của cuộc đời và “thiền” nằm trong những điều giản dị như cỏ cây, hoa lá, bốn mùa xuân hạ thu đông và những hạt giống đang nảy mầm?!
Trân trọng giới thiệu!