
Theo Em Đi Ra Biển Lắng Nghe
Giới thiệu truyện
Hôm nay, khi tôi bước ra bờ biển và ngước nhìn lên bầu trời, tôi thấy một không gian trong xanh, ánh nắng ấm áp tràn ngập, hoàn toàn không lạnh lẽo như tôi đã tưởng tượng. Đứng bên bờ lau sậy, tôi có thể nhìn thấy một đàn “Tứ Bất Tượng” (*) đang chạy nhanh qua lại. Gió nhẹ nhàng thổi qua, khiến những cành lau sậy khẽ nghiêng mình theo nhịp gió.
(*) Biệt danh dành cho một loại nai sừng tấm đặc trưng của Trung Quốc. Đột nhiên, một cảm xúc không rõ nguồn gốc ùa về, thôi thúc tôi khao khát được chia sẻ tâm tư với ai đó. Chỉ có điều, em đang ở đây, còn anh thì ở nơi nào? Tôi muốn thổ lộ cùng em tâm tình của ngày hôm nay qua từng trang thư viết:
Màu của biển ra sao?
Mỗi đêm bên anh là biển cả.
Có thể nào tâm tư được cất thành lời?
Xám tro có phải không thể diễn đạt?
Có phải nỗi buồn đã nhuốm xanh dương?
Để cho anh thả hồn vào mênh mông.
Cơn sóng cuồn cuộn trong lòng anh,
Có khi nào không một lần dừng lại ở nơi nào không?