
Thê Tử Của Tà Vương
Giới thiệu truyện
Thể loại: Xuyên không, nữ cường, nam phúc hắc, gia đấu trạch đấu, báo thù đủ cả. Editor: Cung Trường Nguyệt cùng tác giả Trịnh Thị Thủy.
Nàng, người bị thế gian gọi là "ác nữ", vốn dĩ chỉ là một phế tử vô dụng, không có quy củ. Tuy nhiên, trong một lần tình cờ nhận được thân phận mới, con đường trước mắt nàng bỗng chốc trở nên rộng mở. Những kẻ đã không ngừng hãm hại nàng sẽ phải trả giá, vì nàng quyết tâm khiến họ sống không bằng chết, phải chịu đựng vô vàn đau khổ mà nàng đã trải qua. Chẳng ai có thể ngờ rằng phía sau đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu lại ẩn chứa một cơn lũ lệ quang đầy khiếp sợ. Nàng tàn nhẫn, không từ bất cứ thủ đoạn nào để đạt được thứ mình mong muốn. Nhưng một khi nàng tìm kiếm cuộc sống chân thật cho chính mình, lại phải đối mặt với hắn - một kẻ tà mị cẩu thả, kiêu ngạo vô cùng. Cuối cùng, liệu hắn có đánh bại nàng, hay nàng sẽ chiếm đoạt trái tim hắn?
Đoạn nhắn một: Nữ tử bị ghim người trên giá gỗ, thê thảm đến cùng cực, vết thương nơi cổ tay chảy dòng máu đỏ tươi rực rỡ, trong khi gân mạch gần như đã bị phế hầu hết. Đôi mắt đỏ tươi lãnh huyết đảo qua từng gương mặt xung quanh, khắc sâu từng nét đáng ghê tởm trong tâm trí nàng mà không hề có chút phẫn nộ hay tiếng kêu khóc. “Ta muốn các ngươi, sống không bằng chết, chịu hết mọi thống khổ gấp vạn lần thống khổ hôm nay ta trải qua!” Cô gái đầy âm u ấy làm cho người khác không khỏi rùng mình, cả thân hình lạnh lẽo như Tu La vừa mới thoát ra từ địa ngục tăm tối. Cơn đau từ xương cốt cùng máu thịt càng khiến toàn thân nàng tỉnh táo hơn, ánh nhìn đỏ rực tỏa ra bốn phía.
Đoạn nhắn hai: “Ngươi là nữ nhân mà bản vương coi trọng, cho dù có chết cũng đừng mong chạy thoát.” Bạc môi của nam nhân nhếch lên, tà tứ mà càn rỡ tuyên bố quyền sở hữu của mình. “Ngươi là nam nhân bổn tiểu thư coi trọng, nhất định sẽ sử dụng ngươi cả đời.” Đôi môi đỏ mọng của nàng bá đạo đáp lại hắn. “Bổn vương vui vẻ chịu đựng a!” Hắn cúi đầu, cuồng bạo mà ôn nhu cắn lên đôi môi nàng.
Đoạn ngắn ba: Hắn tự tay đẩy nàng vào địa ngục, nhưng không ngờ rằng tâm tư của mình đã đắm chìm vào nàng từ lúc nào không hay. “Ta thực hối hận!” Ánh mắt bi thương của hắn dừng lại ở hình bóng xinh đẹp, “Ta thực sự yêu ngươi! Ta nguyện cùng ngươi sống chung cả đời, dù ngươi muốn giang sơn này!” Nàng ngồi bất động, châm chọc nhìn hắn, nâng tay kiềm chế bàn tay hắn, lãnh khốc đáp: “Nếu bản vương phi muốn giang sơn này, phu quân bản vương phi sẽ thay ta đoạt lấy!” Dưới đôi mắt của nàng là tận cùng của giận dữ và hận thù: “Thù này của bản vương phi cùng điện hạ, bản vương phi sẽ từng chút từng chút tính.”
Đoạn ngắn bốn: Một đứa trẻ bốn tuổi tay cầm một cái túi lớn, đôi mắt hoa đào lấp lánh như đang mỉm cười nhìn đám hắc y nhân đứng trước mặt. Một ngón tay mũm mĩm bỗng chỉ về phía trước, và nó nói: “Hôm nay, để cho các ngươi thưởng thức một chút mùi vị thịt người nha, toàn bộ giết sạch cho ta, một người cũng không để lại!” Ngay sau đó, hơn mười con sói lớn từ phía sau lao ra, gương mặt hung thần ác sát hướng về phía những hắc y nhân mà đứa trẻ vừa chỉ đến, ngay lập tức khiến không khí trở nên huyết tinh bao trùm. Đứa trẻ không cảm thấy sợ hãi, ngồi xuống đất, lấy từ trong túi ra một cái bánh bao nóng hổi, chăm chú nhìn về phía trước, hai tay nâng chiếc bánh bao lớn, từ từ thưởng thức. “Ôi, bánh bao thật sự là mỹ vị!”