
Thê Tử Của Bề Tôi Trung Thành
Giới thiệu truyện
Tên truyện: Thê tử của bề tôi trung thành.
Thể loại: Cổ đại, trùng sinh.
Số chương: 128 + 9NT.
Gõ: Nàng fish 128c + uyenchap210 9c NT.
Lưu ý xiu xíu:
(*) Chú thích chữ. Thêm ở cuối đoạn có câu/từ cần chú thích.
(**) Chú thích bằng hình ảnh. Thường được thêm ở cuối chương.
Giới Thiệu
Sanh ra một lần nữa, Lăng Ngọc đã kể cho con trai mình một câu chuyện ly kỳ: Vào một thời đại xa xưa, có một kẻ sĩ hết lòng trung thành. Sau khi ông qua đời, thê tử của ông đã cùng con trai và toàn bộ tài sản của ông đi tái giá với người khác, kể từ đó, họ sống một cuộc sống hạnh phúc mãi mãi.
Kẻ sĩ trung thành: “…Thê tử ơi chút ta nói chuyện chút đi.”
(*) Kẻ sĩ: Thời cổ đại, chữ “sĩ” vốn dùng để chỉ quân đội, lực lượng vũ trang, thường được gọi là võ sĩ, chứ không phải để chỉ “trí thức” hay “văn nhân”. Trong thời kỳ cổ đại ở Trung Quốc, các nước lớn (đại quốc) có “ba quân”, nước vừa (trung quốc) có “hai quân”, trong khi nước nhỏ (tiểu quốc) có “một quân”. Mỗi quân có một nghìn cỗ xe, mỗi cỗ xe dẫn dắt bởi mười “sĩ”, bên cạnh đó còn có nhiều lính được gọi là tốt tùy tùng. Hiện nay trong quân đội, họ gọi những người này là “sĩ quan” và “binh sĩ”. Do đó, việc gọi nhân vật nam chính trong câu chuyện là kẻ sĩ không có nghĩa là chàng thuộc tầng lớp trí thức văn nhân, mà “sĩ” ở đây chỉ đơn thuần là người lính (người có võ) theo phục vụ các quân vương.