
Thất Dạ Tuyết
Giới thiệu truyện
ĐÁNH GIÁ CỦA BẠN NẤM ĐỘC (vyvuquynhnhu@... - Đồng Nai): Kiếm hiệp và ngôn tình, hai thể loại thường bị cho rằng thuộc về văn học rẻ tiền. Tôi không giấu diếm rằng mình cũng từng nằm trong số đó. Nhưng khi đọc "Thất dạ tuyết," tôi tin rằng bạn sẽ không cảm thấy thất vọng.
Câu chuyện bắt đầu với cảnh hai bên Hắc - Bạch võ lâm chiến đấu ác liệt dưới lớp tuyết trắng cùng những cây linh sam rêu phong, như những ngôi mộ xám tro. Hai nhân vật sống sót lê bước tới Dược sư cốc mong tìm kiếm sự cứu rỗi. Từ đây, những vấn đề về tha thứ và thù hận, từ bỏ và cố chấp, quá khứ và hiện tại dần dần được khám phá.
Mỗi số phận trong "Thất dạ tuyết" đều mang theo những câu chuyện riêng biệt. Hoắc Triển Bạch vật lộn với một tình yêu kiên trì; khi nhận ra hạnh phúc thật sự của mình vẫn ở bên, hắn lại để mất nàng, chỉ cách một bước chân. Tiết Tử Dạ đau khổ vì quá khứ bi thảm, khi thức dậy dưới tán mai trắng, nhận ra rằng trong cuộc sống bế tắc, nàng vẫn có thể tìm thấy chút hơi ấm, nhưng đã quá muộn để cảm nhận lần thứ hai. Diệu Phong suốt đời chỉ có một nụ cười ấm áp, không tức giận hay niềm vui, như cơn gió xuân nhẹ nhàng, đến rồi đi. Thế nhưng dưới đêm tuyết lạnh, hắn đã khóc, bất lực không thể bảo vệ người quan trọng nhất trong đời mình. Vượt qua ngàn dặm bão tuyết với hy vọng mong manh, khi buông nàng xuống, hắn mới phát hiện nàng đã tự kết thúc cuộc sống từ khi hắn vẫn đang tuyệt vọng lướt qua tuyết. Đỉnh điểm đau khổ cũng chính là sự bình lặng. Đồng không có quá khứ, lựa chọn một tương lai đầy dẫy máu và nước mắt vì chẳng còn ai chờ đợi hắn.
Đúng như Thương Nguyệt đã nói, “Thất dạ tuyết” không phải là một câu chuyện “thiên trường địa cửu,” mà là câu chuyện về sự thỏa hiệp và từ bỏ. Từ bỏ quá khứ, từ bỏ những mù quáng, từ bỏ ám ảnh để tiếp tục tìm kiếm hạnh phúc. Dù có mỏng manh, dù thất bại, những lựa chọn can đảm và sự từ bỏ chính là khởi đầu cho cuộc sống mới và những chờ đợi mới. Nói cho cùng, cuộc sống vẫn tiếp diễn, vấn đề là chúng ta sẽ chọn cách sống ra sao. “Thất dạ tuyết” là 7 đêm tuyết lạnh cho một can đảm để từ bỏ.
Ngòi bút của Thương Nguyệt mang âm hưởng nữ tính, rất mỹ lệ. Đẹp từ từng cái tên, nhân vật đến tiểu cảnh. Mỗi nhân vật đều có sắc thái riêng, từ tên gọi đến ngoại hình và tính cách. Chưa kể từng khung hình kỳ diệu mà cô vẽ nên trong tác phẩm. Là cây mai trắng nở hoa rực rỡ, là nam tử anh hùng ôm lấy tử y nữ tử đang say giấc, mang lại cảm giác yên bình kỳ lạ giữa những phong ba bão tố. Là sát thủ lạnh lùng với mái tóc xanh lòa xòa ôm thi thể người con gái đã chết lao đi giữa đêm tuyết lạnh, những bước chân mệt nhoài nhưng không bao giờ quên. Là đứa trẻ ngây dại bên cầu gãy, nhận ra rằng đã không còn đường trở về.
Có thể nói, nếu bạn đang tìm kiếm những cảnh tượng hoành tráng, bi hùng như trong tiểu thuyết của Kim Dung, bạn sẽ cảm thấy thất vọng. Ở Thương Nguyệt, bạn chỉ tìm thấy vẻ đẹp tinh tế, nhẹ nhàng mà sâu sắc qua ngôn từ đầy sắc màu, bạn sẽ chỉ cảm nhận được nỗi bi thương nén lại trong ánh mắt, cái giá lạnh của mùa đông và sự mong manh của những số phận con người trong vòng xoáy giữa thiện và ác. Bạn sẽ tìm thấy tình yêu, hận thù, dịu dàng, choáng ngợp, đau đớn cùng những giây phút trong trẻo thoáng qua giữa hương hoa mai nhẹ nhàng hòa quyện với vị rượu nồng... Trong khoảnh khắc đó, biết đâu bạn phát hiện ra mình đã say mê ngòi bút của Thương Nguyệt từ lúc nào.
“Thất dạ tuyết” thực sự là một cuốn sách mang lại sự say mê trên từng con chữ, như một bức tranh tuyết trắng lấp lánh, đầy đau lòng và lạnh giá.
Thương Nguyệt đã phải trải qua tám năm để cho nhân vật của mình có thể cười tươi và say đắm, để thổi vào họ hơi thở của con người, để làm cân bằng sức mạnh tỏa ra từ những vị thần và những khuyết điểm của phàm nhân.
Kim Dung. Cổ Long. Ngọa Long Sinh. Lương Vũ Sinh. Ôn Thụy An. Huỳnh Dị... Một định kiến đã tồn tại lâu rằng việc sáng tác tiểu thuyết võ hiệp, cũng như nhiều thứ khác, là "chuyện riêng của nam giới". Rằng chỉ nam nhi mới đủ tư cách “hành hiệp, luận kiếm,” chỉ nam nhi mới đủ tư cách viết về giang hồ.
Quan niệm này tưởng chừng đã trở thành chân lý. Cho đến một ngày, chân lý ấy hoàn toàn sụp đổ dưới ngòi bút của một cô gái. Cô ấy tên là Thương Nguyệt.
Độc giả lần đầu tiên được thưởng thức một phong cách viết đẹp đẽ, quyết liệt mà cũng dịu dàng. Sự nữ tính trong cô không chỉ không hủy hoại nét hào hùng từng mê hoặc bao thế hệ độc giả của truyện kiếm hiệp, mà còn mang đến cho nó hơi thở tươi mới và nồng nàn của một thiếu nữ đôi mươi.
“Thất dạ tuyết” ra đời năm 2007, tám năm sau khi Thương Nguyệt bắt đầu viết cuốn truyện đầu tay, “Thính Tuyết lâu,” một bộ truyện đã trở nên quen thuộc với độc giả Việt Nam qua các bản dịch trên mạng. Tám năm qua, ngòi bút của cô đã trưởng thành và sâu sắc hơn, nhưng sự uyển chuyển và thanh lệ thì vẫn còn nguyên vẹn.
Giang hồ trong “Thất dạ tuyết” vẫn tựa như giang hồ từ ngàn xưa, đầy rẫy những trận chiến đẫm máu. Bối cảnh trong “Thất dạ tuyết” vẫn là của kiếm hiệp truyền thống, nơi diễn ra những cuộc tranh đấu ác liệt giữa võ lâm Trung Nguyên và Ma giáo Tây Vực. Nhân vật trong “Thất dạ tuyết” vẫn phản ánh giấc mơ thuở ban đầu của một người-con-gái-viết-kiếm-hiệp: yêu thương nồng nàn, hận thù sâu sắc, và hành xử đầy bất ngờ. Tuy nhiên, không khí lạnh lẽo và ảm đạm từng bao trùm “Thính Tuyết lâu” đã không còn. Thay vào đó là những tiếng cười trong trẻo, những phút giây vô lo, dù chỉ là những cơn say ngắn ngủi ngát hương Tiếu hồng trần.
Thương Nguyệt đã phải tiêu tốn tám năm để cho nhân vật của mình cười như thế và say như thế, để thổi vào họ bóng dáng con người, để cân bằng sức mạnh của những vị thần và những khuyết điểm của phàm nhân. Đó là Tiết Tử Dạ, với y thuật bất phàm nhưng lại dễ dàng mềm lòng trước những gã trai tuấn tú, và Hoắc Triển Bạch, người có kiếm pháp xuất chúng nhưng lại quá tự mãn.
Nàng cốc chủ Dược Sư cốc và chàng kiếm khách Đỉnh Kiếm các đều mang trong mình dũng khí kế thừa từ hai nhân vật huyền thoại của “Thính Tuyết lâu.” Nàng dùng đôi tay để chống lại số phận, trong khi gã dùng Mặc Hồn kiếm để chống lại thiên ý, cả hai đều quyết tâm cứu lấy sinh mạng người mình yêu thương. Họ có thể thắng. Họ có thể thua. Họ có thể phải trả giá rất đắt. Nhưng họ vĩnh viễn không đầu hàng.
Trong cuộc chiến chống lại vận mệnh, Hoắc Triển Bạch và Tiết Tử Dạ chưa bao giờ từ bỏ. Nhưng trong cuộc đấu tranh nội tâm, đối diện với chính bản thân, họ tìm thấy một thứ dũng khí khác - dũng khí để thỏa hiệp, để từ bỏ, một phẩm chất mà chính Thương Nguyệt đã thừa nhận rằng những nhân vật của cô ở giai đoạn đầu chưa có được. Trong suốt thời gian ở Dược Sư cốc, Tiết Tử Dạ đã vận dụng mọi sở học để chữa lành cho những vết kiếm thương của Hoắc Triển Bạch. Nhưng chính một đêm đắm say dưới gốc mai già giữa trời khuya tuyết rơi, hai người họ đã chữa lành cho những vết thương tâm hồn của nhau. Đây là khoảnh khắc họ cùng trò chuyện để nhìn thẳng vào quá khứ, dùng tuyết để gột rửa ký ức và rượu để giải phóng những chấp niệm đã nặng nề trong lòng bấy lâu. Năm xưa, Tiếu hồng trần từng là liều thuốc giúp Tiết Tử Dạ ngự hàn. Đêm nay, nó trở thành liều thuốc xua tan cái lạnh trong lòng họ; và khi cùng nguyện cạn chén rượu, họ trao sức mạnh cho nhau vượt qua quá khứ bằng cách uống cạn một giấc mơ - giấc mơ tiếu ngạo hồng trần.
Vào năm 1972, Kim Dung ngừng sáng tác. Năm 1985, Cổ Long qua đời. Khó có thể diễn tả hết nỗi trông ngóng của những người yêu thích kiếm hiệp truyền thống trong suốt những năm qua. “Thất dạ tuyết,” qua bản dịch của Lục Hương, chắc chắn sẽ không làm thất vọng những mong đợi ấy. Một cách nào đó, cuốn sách này có thể xem như là sự tiếp nối xứng đáng của “Phi hồ ngoại truyện,” nơi Tiết Tử Dạ âm thầm hát tiếp khúc bi ca của Trình Linh Tố.
Nham Hoa (Nguồn: Báo Vnexpress)