
Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái
Giới thiệu truyện
Trong kiếp trước, Đỗ Tiểu Oánh đã trải qua một cuộc đời đầy gian khổ vì gia đình nhà chồng. Là một người phụ nữ, bà bị xem như một người đàn ông, phải ra công trường vác gạch, buộc thép và vất vả nuôi nấng bốn đứa cháu trai. Tuy nhiên, cái giá phải trả thật đắt: bốn cô con gái của bà đều lần lượt ra đi, còn đứa con gái duy nhất còn sống thì lạnh nhạt với bà. Khi đã gần bước sang tuổi sáu mươi, bệnh tật ập đến, không còn giá trị gì để lợi dụng, những đứa cháu trai từng hứa hẹn sẽ chăm sóc bà liền quay lưng ngay lập tức. Chỉ đến khi bị nhốt trong chuồng dê chờ đợi cái chết, bà mới nhận ra bộ mặt thật của lũ lang sói vong ân bội nghĩa ấy. Hối hận muộn màng! Bà không thể nhắm mắt mà ra đi! Mang theo những oán hận và sự bất cam, Đỗ Tiểu Oánh bỗng dưng sống lại, trở về đúng ngày bi kịch ập xuống trong đời con gái lớn của mình.
Bà quyết tâm thay đổi số phận, ngăn chặn sự bi thương tột cùng của con gái, và không ngần ngại ra tay đánh thẳng vào lũ ma cà rồng hút máu kia. Đầu tiên, bà đã đánh gãy chân thằng cháu cả và tên lão góa già. Trong lúc một mình khó lòng đối phó với bốn kẻ ấy, bỗng chốc, người chồng trong kiếp trước, đã qua đời khi còn ở ngoài quân đội, lại trở về. Đỗ Tiểu Oánh lạnh lùng nói: “Anh mà còn thiên vị cha mẹ anh, thì chúng ta ly hôn! Con gái tôi mang đi.” Không ngờ, người đàn ông mạnh mẽ, vẻ ngoài hiên ngang ấy lại đỏ hoe đôi mắt, ôm chặt lấy eo bà và nói: “Vợ ơi, chúng ta không ly hôn! Nhà này, em nói là quyết!”