
Thanh Xuân Vội Vã
Giới thiệu truyện
Thể loại: hiện đại. Một câu chuyện về tình yêu thanh xuân tuyệt đẹp, bao gồm cả những đam mê và thăng trầm, những cuộc chia ly cùng với những hoài bão. Vốn dĩ mọi người đều nghĩ rằng dù có khoảng cách xa xôi, một vòng tròn lớn rồi sẽ dẫn lối về bên nhau. Thanh xuân là những ký ức hoài niệm, cũng kết tinh trong sự day dứt và dang dở của hai người. Khi trưởng thành, liệu có mấy ai đủ sức nắm tay một người, cùng nhau bước qua thanh xuân để tiến đến ngày trưởng thành?
Truyện 1: Là ai lỡ hẹn. Một lần nọ, Chu Tâm mải mê nhìn Doãn Mặc Niên mà lơ là bài giảng. Anh khẽ gõ vào đầu cô, nhắc nhở: “Tập trung”. Nhưng Chu Tâm dường như không để tâm đến lời anh, cô mím môi và nghiêng người tới gần Doãn Mặc Niên, nói thẳng: “Mặc Niên, em thích anh, rất thích”. Doãn Mặc Niên có chút bối rối, anh hạ ánh mắt xuống cuốn sách trên bàn, tránh ánh nhìn của cô: “Em còn nhỏ, lo học đi”. Chu Tâm tiếp tục hỏi: “Mặc Niên, anh thích em không?”. “...”. Thấy anh không trả lời, cô chán nản, buồn bã lẩm bẩm: “Vậy là không thích rồi, anh không thích em… em thích anh như vậy mà…” Doãn Mặc Niên cố tình làm như không nghe thấy, tiếp tục chú ý đến bài giảng.
Tối hôm đó, khi Chu Tâm chuẩn bị đi ngủ, điện thoại reo lên báo tin nhắn. Cô nhớ lại chuyện lúc chiều, trong lòng trĩu nặng, từ từ mở tin nhắn ra, Doãn Mặc Niên chỉ gửi một chữ: “Thích”. Cô ôm chăn, bật cười trong chăn, rồi lại nhắn lại cho Doãn Mặc Niên “Không hiểu”. Đợi mãi, sau mười phút vẫn không có phản hồi, cô lăn qua lăn lại trên giường, tức giận thầm mắng Doãn Mặc Niên ngu ngốc. Nửa tiếng sau, điện thoại lại rung, Chu Tâm vội vàng mở ra, đọc dòng chữ: “Anh thích em, rất thích”.
Truyện 2: Lá thư trong ngăn bàn. Cơn mưa bắt đầu nặng hạt, tóc Kỳ Phong ướt đẫm, từng giọt nước rơi xuống gương mặt anh. Cô đứng ở một khoảng cách không xa, bàn tay cầm ô siết chặt, làn váy ướt sũng vì mưa rơi, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn về phía sân trường. Kỳ Phong vẫn tiếp tục chạy, không có ý định dừng lại, khiến cô không thể nhìn rõ gương mặt anh giữa màn mưa mịt mù.
Mưa xối xuống lạnh lẽo, tê tái trái tim. Kỳ Phong chạy trong mưa bao lâu, cô đứng đó bấy nhiêu lâu, khoảng cách chỉ vài mươi mét nhưng lòng lại xa xôi đến mức không thể nào chạm tới. Kỳ Phong dừng bước, thở hổn hển, cô từng bước tiến lại, lòng bàn tay siết chặt đến tái cả. Cô lạnh lùng nói: “Tan học cùng tớ đi thăm cậu ấy”. Đã từng yêu nhau, đã từng theo đuổi, và đã từng cố chấp. Khi còn trẻ, chúng ta lấy cái gọi là tình yêu để che giấu những sai lầm của bản thân. Năm ấy, chính tớ đã là người khiến mối tình đầu của cậu trở nên dang dở, vì vậy tớ nguyện dùng thanh xuân của mình để bù đắp cho cậu, yêu cậu. Tình yêu của chúng ta như một ngã ba đường, lẽ ra đi chung trên một con đường, nhưng rồi cậu rẽ trái, còn tớ rẽ phải, mỗi người một hướng, không ai quay đầu lại.