
Thái Hậu
Giới thiệu truyện
Thể loại: Ngược tâm, thuần cổ đại, cung đấu.
Được sinh ra trong tình yêu thương và quý mến, nàng tưởng chừng như cuộc đời sẽ mãi tràn đầy ánh sáng. Tuy nhiên, giấc mơ ấy đã tan vỡ chỉ sau một đêm. Phụ thân nàng qua đời vì sự phản bội của đồ đệ, mẫu thân phải chịu nhục nhã đến mức hương tiêu ngọc vẫn, và hai ca ca nàng cũng không thể giữ được điều bản thân. Đông Lăng quốc, nơi nàng từng sống, giờ đây đã không còn trên bản đồ, khi toàn bộ lãnh thổ sáp nhập vào Bắc Võ.
Vào năm Nguyên Chẩn thứ năm mươi ba, trong kỳ tuyển tú nữ lần đầu tiên diễn ra sự kiện đặc biệt: một tú nữ đã mất ba tháng để bước lên vị trí Thục Phi. Đến năm Nguyên Chẩn thứ năm mươi lăm, Hoàng hậu hiện tại bất ngờ bị phế truất và Thục phi giữ lấy phượng ấn, ở tuổi 17, nắm quyền kiểm soát tam cung.
Năm Nguyên Chẩn thứ năm mươi sáu, thánh thượng đột ngột lâm bệnh nặng, nằm liệt trên giường. Thái y, với nét mặt đầy lo lắng, bẩm báo “Sợ rằng không được bao lâu nữa, độc tính đã ăn sâu vào xương tủy máu thịt rồi.” Hơi thở của người nằm trên long sàng ngày càng yếu ớt, mái tóc đen dài xõa trên chiếc gối trắng càng làm nổi bật vẻ mặt nhợt nhạt của hắn.
“A Sương đâu?” – Giọng nói của hắn khàn khàn, lộ ra chút yếu ớt nhưng vẫn mang trong đó nét sốt ruột.
“Bệ hạ, người bình tĩnh chút, Hoàng hậu nương nương đang ở bên ngoài cùng thái y nói chuyện.”
“Gọi nàng vào cho trẫm…trẫm khụ khụ…” - Hoàn Nhan Dực Trác ho khan liên tục, vẻ mặt đau đớn.
“A Sương…A Sương của trẫm” - Đôi mắt hắn mờ mịt như đang tìm kiếm, sau đó, hắn nhận ra hình bóng yêu kiều mơ hồ sau rèm châu. Là A Sương, chính là A Sương của hắn. Hoàn Nhan Dực Trác như đứng chết lặng. Bởi vì người mà hắn yêu nhất, không chỉ là sủng mà là tình yêu điên cuồng, đang lặng lẽ nhìn hắn qua rèm châu. Ánh mắt nàng chứa đựng nhiều cảm xúc: căm hận, sung sướng, và sâu sắc là sự miệt thị.