
Thái Giám Đại Quan
Giới thiệu truyện
Không phải PHƯỢNG HOÀNG, em chỉ là chim sẻ…
Trích đoạn: “Sự gắn kết giữa nam và nữ mang tên “tình yêu” dường như là thứ gì mong manh lắm. Lăng Lam chớp mắt, cảm nhận tiếng thở đều đều của Càn Long đang nằm bên cạnh mình. Hắn ôm chặt nàng trong vòng tay cho dù đã thiếp ngủ say, dường như hắn sợ nàng sẽ lại chạy trốn khỏi vòng tay hắn, nàng sẽ lại bay nhảy nơi phương trời nào đó mà có lẽ sẽ chẳng bao giờ hắn có thể tìm thấy được. Giang sơn của hắn rộng lớn tới nhường ấy mà người con gái hắn yêu lại nhỏ bé tới nhường này… Nàng dùng ngón tay chạm lên bờ mi đang khẽ rung của Càn Long. Hắn ngủ dường như không ngon giấc, thỉnh thoảng lại mở mắt, thấy nàng vẫn kề bên mới yên tâm tiếp tục say giấc nồng.
Lăng Lam không mấy tin tưởng vào tình yêu của nam nhân. Có vẻ như đối với họ, tình yêu chỉ là thứ dễ dàng trao gửi… và cũng dễ dàng lụi tàn. Giống như phụ thân vứt bỏ mẫu thân chỉ vì vài vạn lượng bạc, hay như Càn Long đã từ bỏ các cung phi khác để đến với một thái giám giả trang như nàng… Rồi sẽ đến lúc hắn sẽ quay lưng lại với nàng, hướng tới một đoá phù dung khác. Nam nhân cũng chỉ giống như những chú ong đi hút mật, đâu có chung thuỷ với một bông hoa nào… Cảng bạc này nàng chắc chắn thua, nàng đã hiến dâng mình chỉ để có thể dựa vào đôi vai vững chắc của hắn. Nàng đã quá kiệt sức bởi những năm tháng không sống đúng với bản thân, đã mệt mỏi vì những toan tính nhằm ám sát hắn,… vậy mà cuối cùng nàng lại ngã vào vòng tay hắn. Không do dự nhiều và cũng chẳng lưỡng lự, nàng trao gửi hắn bản thân mình… Giờ nàng không còn muốn ám sát hắn nữa, ý định đó dường như quá xa vời với năng lực của nàng… Lăng Lam không yêu hắn, nàng chỉ đơn giản trao thân cho hắn, nếu như nàng đã cho Càn Long thứ hắn muốn, có lẽ hắn sẽ buông tha nàng… cho nàng tự do rời khỏi Tử Cấm Thành, cho nàng tung cánh vút bay rời khỏi chốn ngột ngạt đáng sợ này…
Vòng tay ôm của Càn Long khẽ siết chặt hơn khiến Lăng Lam rùng mình, nàng co người lại… Liệu có thật nàng sẽ được thoát khỏi nơi đây??
“Là nàng tự đẩy hắn ra xa mình hay đó là chuyện sớm muộn sẽ xảy ra? Lăng Lam nhếch mép cười khinh thường, cái thứ mà nam nhân gọi là “tình yêu” luôn là thế: Chóng tàn như tốc độ mà nó tới. Nàng đã đoán trước được rằng chuyện này sẽ xảy ra. Hắn là hoàng thượng, hắn sẽ chẳng lưu luyến gì một nữ nhân trọc trán như nàng, vây quanh hắn luôn là các đại mĩ nhân, nhất là nàng Hà Tam Cô luôn kè kè, hắn quên nàng là phải thôi. Lăng Lam không trách cứ, nàng chấp nhận chuyện đó như lẽ thường của tạo hoá, như việc Mặt trời có mọc và cũng có lặn, nước biển dâng rồi lại rút,… vậy thôi.”