
Tàng Hạ
Giới thiệu truyện
Ở tuổi 17, Hướng Noãn chuyển đến một ngôi trường mới tại Thẩm Thành và tình cờ gặp lại người bạn thuở nhỏ, Lạc Hạ, sau 11 năm xa cách. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô đã nhận ra anh, nhưng dường như Lạc Hạ đã quên mất về mối liên hệ giữa họ. Hướng Noãn thuở ấy rất ngoan ngoãn và kín đáo, không có gì nổi bật hay đáng chú ý, trong khi Lạc Hạ lại lấp lánh như một vầng thái dương, được nhiều cô gái thầm thương trộm nhớ, trong đó có Hướng Noãn. Đáng tiếc, đến khi kết thúc lớp 12, họ vẫn chỉ là bạn học bình thường.
Trước ngày tốt nghiệp, Hướng Noãn đã dũng cảm nhờ Lạc Hạ viết vào lưu bút của mình. Anh đã ghi một câu chúc đơn giản, không khác gì so với những gì anh viết cho các bạn cùng lớp khác: “Tương lai xán lạn, tiền đồ như gấm.” Trong mắt Lạc Hạ, Hướng Noãn chẳng có gì đặc biệt; cô chỉ là một phần nhỏ không đáng kể trong ký ức của mùa hè năm đó.
Nhiều năm trôi qua, Hướng Noãn vô tình gặp lại Lạc Hạ trong bệnh viện. Lần này, anh trở thành một bác sĩ ngoại khoa, còn cô thì là bệnh nhân của anh. Hướng Noãn đã nghĩ rằng anh vẫn là chàng thanh niên nắm giữ ký ức về thanh xuân của cô, người có thể dễ dàng quên đi cô. Nhưng trái lại, Lạc Hạ đã đặt Hướng Noãn vào nơi sâu thẳm nhất trong trái tim mình. “Hướng Noãn à, có thể cho anh một cơ hội không?” Em từng âm thầm dành rất nhiều cơ hội cho anh, chỉ là anh đã phớt lờ.
Cuối cùng, Lạc Hạ đã quyết tâm theo đuổi Hướng Noãn thành công. Một hôm, khi đang ở bên nhau, Lạc Hạ tình cờ tìm thấy lưu bút thời cấp 3 của Hướng Noãn trong phòng sách. Anh phát hiện những dòng chữ bí mật trong trang giấy thời niên thiếu của cô, trong đó có ghi dòng chữ “tương lai xán lạn, tiền đồ như gấm.” Mặt sau của trang giấy ấy chứa đựng tâm tư của người con gái đã âm thầm yêu một người suốt những năm tháng thanh xuân ——— “Em vụng trộm giấu đi từng tháng từng ngày, trong mùa hè ngập bóng hình anh.”
Vào ngày cầu hôn, Lạc Hạ quỳ một bên gối, đầy trịnh trọng và nghiêm túc tỏ bày với Hướng Noãn: “Noãn Noãn, em có bằng lòng để anh trở thành mùa hè của riêng mình em chăng?”